Đấu Bò
ở Torremolinos, Espana
Trần Đức Hợp
Olé ! Olé ! Olé ! …
Tiếng reo hò , tiếng vỗ tay của hàng ngàn
khán giả và tiếng nhạc thúc dục , kích động
réo rắc của dàn kèn đồng trong điệu nhạc Malaguena
thanh thoát trổi lên, làm cả đấu trường từng hồi nổ
tung giữa những trận đấu bò đầy hào hứng tại
Torremolinos, một thành phố miền Nam Tây Ban Nha.
Giới mộ điệu dã trông đợi từ
lâu cuộc đấu bò này, với sự xuất hiện của ba danh
thủ Matadors nổi tiếng của Tây Ban Nha : Manuel Diaz “ El
Cordobes”, Javier Conde, và David Fandila “ El Fandi”.
Đấu trường Plaza de Toros de Torremolinos của
vùng duyên hải Costa Del Sol đầy nắng ấm vào
lúc phấn Bắc của Âu Châu đã bắt đầu trở lạnh,
đã quy tụ trong chiều thứ bảy đầu tháng 10 năm nay,
với hơn 4000 khán giả hâm mộ đến từ khắp nơi, đông
nhất là các giới mộ điệu đến từ những thành phố
lớn xung quanh như Cordoba, Sevilla, Malaga, Granada,…và
không kể các du khách đến từ khắp các lục
địa, trong đó có 2 người Việt Nam chúng tôi.
Đấu bò là một
môn thể thao có truyền thống rất lâu đời của
Tây Ban Nha (ngày nay ngoại trừ thành phố
Barcelona, ở đây nó bị cấm ) và được lan tỏa
đến một số các quốc gia ở Châu Mỹ Latin, ở Mexico,
và ngay cả ở miền Nam nước Pháp như ở Nimes…
Khởi đầu của trận đấu là
phần nghi lễ truyền thống trong tiếng nhạc Pasodobles hoan hỉ nổi
lên khi đoàn người tham gia buổi đấu từ hậu trường tiến ra
trong bước đi diễu hành trang trọng quanh đấu trường hình
tròn để vẫy chào khán giả và vị Chủ tọa
cuộc đấu.
Ba Matadors, nhân vật chính của cuộc
đấu được dàn phụ tá ( Peons), cùng với 2 chiến
binh cầm thương dài cưỡi trên hai chiến mã to lớn
hộ tống. Phần nghi lễ chào mừng được khép lại với mấy
người nài bận lễ phục đặc biệt của môn đấu bò
và dắt 3 con ngựa được trang trí màu sắc sặc sỡ.
Sau mới biết mấy con ngựa này được dùng để kéo
xác bò bị hạ vào hậu trường sau trận đấu.
Tham gia buổi đấu này có 6 con
bò đen trần trụi, to lớn, gân guốc, trọng lượng trung
bình từ 460 kg đến 480 kg, được bảng hướng dẫn trước trận đấu
cho biết. Bò có tuổi trung bình 4 năm và
được nuôi dưỡng đặc biệt cũng như được huấn luyện kỹ lưỡng từ
các trang trại chuyên nghiệp trong những vùng đất
có truyền thống đấu bò ở miền Nam nước Tây Ban Nha.
Bò, với tư cách đấu sĩ,
dùng cho trận đấu phải đạt được những tiêu chuẩn nhất
thiết về thể chất như trọng lượng, chiều cao, sự nở nang toàn
vẹn của cơ bắp, gân cốt cứng cáp; ngoài ra
còn phải có những đặc tính chung như sự
hùng dũng, hiếu chiến tựa như tổ tiên của chúng từ
thửa hồng hoang, sẵn sàng cho một cuộc quyết đấu sinh tử.
Không những thế, mỗi con bò còn có những
cá tánh riêng biệt mà chỉ những người
nuôi dưỡng và huấn luyện mới biết, còn các
Matadors thì không , nhằm giữ được tính công
bằng của trận đấu.
Và trận đấu bắt đầu…Cửa hậu
trường được mở ra. Từ bên trong đã phóng ra một tia
chớp đen bóng- một con bò đực dũng mãnh, đầu hơi
cúi , với cặp xừng nhọn hoắt, hùng dũng chạy chung quanh
đấu trường. Nó đã dừng lại và ngơ ngác quan
sát mọi sự vật chung quanh khi nhìn thấy các phụ
tá của Matador phất những tấm vải màu hồng tươoi thắm
khiêu khích nó trong tiếng reo hò vang dội
của khán giả khắp đấu trường.
Để làm yếu và
làm giảm sức mạnh của con bò, nhiều phương pháp
đã được xử dụng liên tục và thường xuyên thay
đổi. Các phụ tá của Matador ở những vị trí
khác nhau trong đấu trường và với những mảnh vải hồng đỏ
đã thay phiên nhau “vờn” con bò ở những chỗ
khác nhau trong đấu trường, buộc con bò phải chạy qua ,
chạy lại khắp đấu trường. Thêm vào đó, hai kỵ
mã cầm thương dài đâm nhẹ vào một số điểm
trên lưng, dọc theo cột sống của bò, làm cho
nó đau đớn vì thế càng hăng máu hơn
lên và trở nên hung dữ hơn. Tiếp đến, hai phụ
tá khác ,tay không cầm vải màu,
mà mỗi người cầm hai thanh đoản kiếm có cán được
trang trí nhiều màu sắc , sẽ đâm vào sống
lưng bò lần nữa, cũng dọc theo cột sống. Những thanh đoản kiếm
có ngạnh này gắn chặt trên lưng bò từ
đó cho đến hết trận đấu. Tất nhiên, những vết thương
này sẽ làm mất máu và lam bò
càng hăng tiết hơn nữa.
Trong trận
đấu, bò chỉ tập trung sự chú ý vào
màu sắc hồng tươi hay đỏ như máu của những tấm vải được
phất qua phất lai bởi bàn tay điêu luyện của các
tay phụ tá hoặc của Matador, là đối thủ chính của
nó
Khi đối
diện với Matador trong trang phục lấp lánh kim tuyến rực rỡ, khi
mảnh vải đỏ bất động thì bò chựng lại trong giây
lát, rồi dùng hai chân trước , từng chân một,
hất tung đất ngược về phía sau, trong khi cặp mắt man dại
không rời đối thủ, trông chừng từng động tác của
Matador, trước khi tung ra những đòn tấn công vũ
bão. Những động tác tấn công của bò thường
là dùng đầu hơi cúi xuống, với cặp sừng nhọn hoắt,
rồi bất chợt hất tung đầu lên, tập trung cả trọng lương và
thân mình, cùng sức mạnh của nội lực, hòng
dùng đòn đột ngột hất ngã đối thủ. Đứng trước con
bò, Matador phải tập trung không ngừng nhìn
vào mắt bò và dự đoán hướng tấn công
của nó để nhanh nhẹn di chuyển khéo léo trên
đôi chân và thân hình điêu luyện
như những nghệ sĩ xiệc, để né tránh trong những
giây phút và khoảng cách kề cạnh và
chính xác. Đấu bò không phải là một
trò chơi vô hại. Chỉ một chút sơ hở nhỏ hay một
giây bất cẩn, có thể người Matador phải trả giá
bằng sinh mạng của mình. Lịch sử của đấu trường đã chứng
kiến không ít lần chiến thắng trong cuộc đấu không
phải là những Matadors.
Tài nghệ
của những Matador được đánh giá cao thấp theo căn cứ
vào những tư thế tuyệt đẹp và duyên dáng ,
cùng sự di chuyển của đôi chân, với những tư thế
đứng, quỳ, hay ngồi,…và những đường kiếm chính xác
vào những giây phút quyết định. Đây là
những nét đẹp đã được các họa sĩ dùng
làm chất liệu trong những tuyệt phẩm hội họa Tay Ban Nha,
và bức tranh sẽ trở nên sống động và đầy ý
nghĩ
Trong sáu trận đấu
mà chúng tôi được xem đã để lại những dấu ấn
khó quên. Có một con bò được chúng
tôi đặt tên là con bò “triết gia”. Trong trận
đấu, sau khi nhận những vết thương nặng trên lưng,
nó đã đứng lại, không thèm đếm xỉa đến những
tác động kích thích xung quanh và quay
đít lại các đối thủ, rồi từ từ bước về phía lối
ra, rồi cũng từ từ như thế nó khuỵu xuống và nằm vật ra
để chết. Ông bạn khán giả ngồi cạnh bên tôi
bình phẩm :’ Nó bảo “Ông” đếch thèm chơi với
chúng mày nữa, đồ đểu !!!”.
Một con
bò khác, khi bị người cầm thương cưỡi ngựa chích
cho phát đầu tiên trên sống lưng, thì
nó đã ghi nhớ và căm thù đến kẻ đầu
tiên đã đâm mình. Bò đã nhiều
lần, liên tục , và kiên trì húc
vào hông bụng con ngựa của người kỵ sĩ. Con ngựa đã
được bọc áo giáp bảo vệ (áo giáp này
nặng khoảng 30 kg ) và bò đã không
thèm chú ý đến những mảnh vải màu hồng hay
đỏ được phất qua , phất lại trước mặt hay những khiêu
khích của những người chung quanh. Đầu và xừng nhọn
của bò cứ húc chặt liên tục và nhiều
lần vào hông và bụng ngựa của người kỵ mã,
đã gây nên những tràng cười ha hả khắp cả đấu
trường.
Công
việc chính của người Matador, đồng thời cũng là yếu tố
quyết định của trận đấu, với thanh kiếm dài chừng hơn một thước,
với phía đầu lưỡi kiếm hơi cong xuống và khi cách
khoảng 2.5m- 3.0m , với đôi mắt tập trung và dán
chặt vào một điểm đã được xác định trên sống
lưng con bò, rồi cùng một lúc khi bò lao
thẳng tới thì người Matador cũng lao thẳng đến và
đâm lưỡi kiếm lút tới tận cán, từ lưng xuống
và vào tận trái tim bò. Cùng
lúc và nhẹ nhàng, anh đã chuyển dịch
thân hình như “lăng ba vi bộ” để né tránh
hướng lao và húc thẳng trực tiếp của bò.
Đây là điểm son của một Matador chuyên nghiệp khi
con bò gục xuống và chết ngay lập tức sau nhát
kiếm xuyên tâm đó. Cả đấu trường nhu ngẹt thở
và hồi hộp theo dõi những giây phút
cuối cùng của trận đấu
Ngoài ra, để cho những phút hấp hối của bò
không kéo dài, một người phụ tá của Matador
sẽ dùng một thanh kiếm dài chừng 1 m , đầu có chữ
thập cách mũi kiếm 10 cm, để đâm thêm vào
phía sau đầu bò, phần hành tủy. Đây
là nhát kiếm ân huệ cuối cùng và
bò sẽ chết ngay lập tức.
Sau
trận đấu, vị Chủ tịch đấu trường sẽ quyết định thưởng cho Matador một
hay hai chiếc tai bò tuy theo mức độ xuất sắc của trận
đấu. Nếu trận đấu thật đặc biệt và xuất sắc hơn nữa, hay tuyệt
vời thì Matador sẽ được thưởng thêm chiếc đuôi
bò.
Cũng có những trường hợp con bò sẽ được tha chết, để
làm giống, vì bò đã tham dự trận đấu rất
hay và đã đem lại nhiều hứng thú cho khán
giả ( bò bị đâm nhiều lần nhưng trúng xương
và lưỡi gươm bị bật ra, và bò không chết …).
Người quyết định tha chết cho con bò cũng chính là
vị Chủ tịch của buổi đấu này.
Trong phim ảnh, diễn viên Holywood gốc Tây Ban Nha
là Antonio Banderas, cùng nhà đạo diễn tài
hoa Pedro Almodova trong cuốn phim nổi tiếng Matador (1986)
đã diễn tả một trường dạy đấu bò chuyên nghiệp
và lồng vào đó là những mối tình cay
nghiệt khi giết chết người tình sau cuộc truy hoan y như những
cuộc đấu bò ngoài đấu trường.
Có một chuyện vui sau trận đấu bò được lưu truyền rộng
rãi. Một nhà hàng ở gần nơi đấu trường bao giờ
cũng có món đặc biệt dành riêng cho những vị
khách hàng cầu kỳ và mê tín;
đó là món hòn dái bò
chiên lấy từ những con bò bị giết trong trận đấu. Ngạc
nhiên khi thấy ông chủ tiệm đưa ra món dái
bò với kích thước không bình thường (
quá nhỏ ) và khi hỏi thì được người chủ tiệm giải
thích : “ Rất tiếc, hôm nay kẻ chiến thắng trong trận đấu
không phải là người Matador yêu mến của chúng
ta, mà lại là con bò. Do đó,
đây là sản phẩm của kẻ chiến bại…”
Lời Kết :
Đấu
bò là trò chơi thể thao truyền thống của người
Tây Ban Nha, nhưng không phải đã được tất cả
các dân mê thể thao trên thế giới thừa nhận.
Đã có rất nhiều cuộc tranh cãi tại nhiều quốc
gia vì tính chất tàn bạo của trận đấu. Nếu
ta hình dung trong trò chơi này con bò
là hình ảnh của “ác thú” hay “quái
vật” thì ta có thể coi Matador là người đại diện
cho cái “thiện” để tiêu diệt cái “ác”.
Riêng tôi, đã đến, đã thấy, và
đã hòa mình… trong đám đông
khán giả, nhưng trong lòng tôi vẫn kính phục
sự dũng cảm của con bò. Nếu bạn không phải là người
Tây Ban Nha có lẽ bạn sẽ không có những
cảm xúc đặc biệt truyền thống của dân Spainish. Nó
có vẻ man rợ và tàn ác trong những
giây phút cuối cùng của trận đấu. Rới khỏi đấu
trường, tôi tự nhủ sẽ không trở lại đây trong những
trận đấu bò tương tự.
Trần Đức Hợp
(PS: Bài viết nầy có sự góp sức và bổ sung
của anh Vũ thư Hiên, cám ơn anh.)