
Hai Lần Trỗi Dậy
Hồi Ký của AH Bùi Đức Hợp
Cuối năm
2000 tôi có dịp về thăm gia đình tại Việt Nam . Nếu chỉ
kể các cháu gọi tôi bằng chú, các cháu gọi tôi bằng ông,
các chắt gọi tôi bằng cụ thuộc hệ thầy tôi, số các
con cháu chắt lên tới 300 . Nếu kể cả hệ ông nội tôi,
số đó lên tới 1000 .
Quây quần
bên nhau, chú cháu hàn huyên tâm sự . Nhiều câu hỏi được
đạt ra :
- Nửa thế
kỷ nay, chú làm gì và ở đâu ?
- Năm 1954,
chú di cư vào Nam có một mình ?
- Nghe nói
chú sang Mỹ năm 1979 ?
Và nhiều
câu hỏi khác về gia đình, về các em v . v .
Tôi chỉ
trả lời tóm lược và hẹn với các cháu :
- Năm tới,
chú sẽ viết hồi ký . Đọc trong đó, các cháu sẽ rõ cuộc
đời gian truân của chú . Dù ở hoàn cảnh nào, chú vẫn duy
trì được truyền thống gia đình và nêu cao gương đạo đức
của ông nội .
Còn các
cháu ở nước ngoài đều muốn biết cuộc sống tôi sau năm
1975 và tỏ lòng mến mộ về những sinh hoạt mới đây của
tôi .
- Cháu ở
cách xa chú cả một đại dương, sao cháu biết ?
- Tạp chí
Văn Nghệ Tiền Phong có số phát hành khắp mọi nơi, viết
bài dài về chú .
Đó là những
động lực thúc đẩy tôi viết tập hồi ký “ Hai lần trỗi
dậy “, hai lần tay trắng mà làm nên sự nghiệp . Tôi đã
ra đi trong nước mắt và trở về trong gánh lúa thơm .
Sách do tác
giả tự trình bầy, gồm 3 chương và một phụ bản :
Chương I
Trỗi dậy lần thứ nhất
Chương II
Trỗi dậy lần thứ hai
Chương III
Tuổi vàng
Phụ bản
Nhật ký “ 35 ngày vượt biển và 6 tháng ở đảo “
Không phải
là nhà văn, tôi chỉ biết diễn tả tâm tình mình bằng những
lời lẽ đơn sơ, mộc mạc . Điều mà tôi mong mỏi là từ
đó, các con, các cháu của tôi rút ra những bài học sống
động áp dụng cho chính bản thân .
Hồi ký
phản ảnh một cách trung thực những sinh hoạt, những suy
nghĩ riêng tư của người viết trong một bối cảnh nhất
định . Sự sơ sót nếu có, chẳng qua là trí nhớ có hạn
của tuổi già .
Sau cùng,
tôi chân thành nhận lỗi, nếu có điều gì làm phật lòng
quý bạn và các con, các cháu ; chẳng qua tâm thì có, nhưng
cách diễn tả có phần vụng về .
Mong nhận
được sự thông cảm của tất cả quý vị .,.