Sứ Giả
Tình Thương
Hồi
Ký của AH Bùi Đức Hợp - Tập 2
Phụ Chương 11. 3: Cực mà vui
Ông bà ta dạy rằng :” nhất nghệ tinh nhất
thân vinh “. Còn tôi, ôm đồm nhiều việc, nhất thân cực.
Nhưng phải thưa trước rằng cực nhưng mà vui. Dưới đây tôi xin kể
hầu quý bạn một số nghề bán thời gianỉ mà tôi đã học và hành trong thời
gian về hưu.
*
Trước hết là nghề đổ rác và rửa chén. Ở lâu ngày tại nhà họ hàng
hay bạn bè, tôi chỉ xin phép được đổ rác và rửa chén, gọi là đóng
góp phần mình vào sinh hoạt chung của gia đình.
Nghề đổ rác đã có một thời được thổi phồng lên là anh hùng lao động,
trụ sở của các xe ba- gác được đạt tại một biệt thự sang trọng đường
Công Lý, Saigòn. Kể cũng đúng thôi, nếu không có người hốt rác,
xã hội này sẽ thối tha đến bực nào. Theo tôi, công việc đổ rác ở
nhà không đòi hỏi nhiều lao tâm lao lực mà còn được moi người trong nhà
nể vì.
Sở dĩ tôi dành rửa chén vì công việc này tương đối dễ dàng, không phải
bận tâm suy nghĩ như nấu ăn, phải tra gia vị thể nào cho vừa miệng mọi
người nhất là các vị khó tính như bà cô bên chồng. Vì rửa chuyên
nghiệp đến nỗi, tôi có thể vừa coi ti-vi hoặc suy nghĩ về thế sự thăng
trầm mà chén bát rửa đâu vào đấy. Sau một đêm khô, họ hàng
nhà chén bát đĩa được phân loại, xếp vào chạn. Còn nồi niêu xoong
chảo lúc nào cũng láng coóng, treo lớp lang như dàn binh xếp hàng vào
trận. Dành được nghề này không phải là dễ ,vì các con, các
cháu của tôi theo truyền thống gia đình không chấp nhận để cho ông bà,
cha mẹ làm những công việc nội trợ như vậy.
Ngoài đổ rác rửa chén, tôi kiêm nhiệm làm cá gồm đánh vảy, cắt vây, moi
ruột gan, phèo phổi, và cắt khúc. Nhờ có dụng cụ tốt như
dao tróc vảy, kéo thép cắt vây, tôi có thể làm xong 1 con cá dài 3 bộ
trong vòng 1 giờ. Cháu đi câu, ông làm cá đã trở nên sinh hoạt
quen thuộc trong gia đình tôi.
Về sinh hoạt xã hội, tôi hành nghề hướng dẫn viên du lịch và đưa đón
khách tại phi trường, chữ khách ở đây chỉ áp dụng cho bạn bè, họ
hàng. Nhờ kinh nghiệm 15 năm làm nghề này tại Louisiana, tôi điều
nghiên những danh lam thắng cảnh của San Jose và vùng phụ cận, sau đó
hoạch định một chương trình đi chơi, dài ngắn tùy thuộc vào số ngày lưu
lại của khách. Với phương châm “ khách là vua “, tôi
đạt tiêu chuẩn phục vụ và sởù thích của khách lên trên hết. Vì
thấy tôi hay đưa du khách tới tham quan Mystery spot, Santa Cruz, ông
chủ cho tôi coi miễn phí; tôi từ chối vì coi 1 lần là quá đủ!
Việc đưa đón khách tại phi trường Sang- Phăng cũng như San Jose
tiến triển tốt. Giống như tài xế giao hàng UPS, tôi biết đường
nào, giờ nào kẹt xe để tránh, chỉ đến giờ hẹn tại phi trường trước ơ
gơiờ để giảm phí đậu xe. Nhưng kể từ sau vụ 911, máy bay đến trễ
2, 3giờ là chuyện thường. Ngồi ngáp tại phòng đợi, tôi e
ngại số tiền parking cứ tăng dần, 8đ nhân với 2, rồi nhân với 3 .. Tuy
vất vả nhưng vui vì thấy khách đến nơi an toàn. Cả một chương
trình du ngoạn, hành hương, thăm viếng họ hàng, bạn bè đang chờ đón du
khách.
Sau cùng, công việc đòi hỏi nhiều lương tâm chức nghiệp hơn cả là nghề
đẩy xe lăn cho những người tàn phế. Nghề này không những đòi hỏi
người hành nghề có trình độ nghiệp vụ cao mà lại còn có tâm hồn rộng
mở. Đọc đến đây, chắc có một số bạn cười :” đẩy xe lăn dễ
ợt, cần gì phải học! “
Này nhé! Bạn phải biết cách gấp hoặc lấy xe lăn từ trong cóp xe
hơi. Trước khi đỡ bệnh nhân từ giường hay ô tô, xe lăn cần
được cài thắng an toàn 2 bên; bạn lựa thế đỡ họ, vì phần đông họ chỉ sử
dụng 1 tay để vịn, còn tay kia bị tê liệt. Cũng giống như lái xe
hơi, bạn nhớ cài dây an toàn cho người bệnh, và đẩy xe lăn từ từ, không
lắc mà cũng không xốc.
Tôi học được nghề này nhờ ở sự thăm viếng thường xuyên những người
bệnh, người già tại các trung tâm dưỡng lão vùng San Jose. Tại
đây, phần đông các cụ ngồi xe lăn, gục hoặc nghiêng đầu, mắt nhắm trước
máy truyền hình đang mở. Đối với các cụ, thời gian đã ngưng đọng
từ lâu, giờ đây chỉ có ngày và đêm với giờ cơm, giờ thuốc, giờ vệ sinh,
giờ tập. Tôi thường đẩy xe từ giường bệnh tới tiền đình nhà
dưỡng lão cho các cụ nàọ không có con cháu hoặc con cháu ở xa ( xuân
thu nhị kỳ về thăm một lần ),. Nhìn xe qua lại ngoài đường phố,
các cụ cũng khuây khỏa một phần. Nhiều cụ tủi thân không cầm nước
mắt khi thấy thiên hạ có con cháu đưa rước về nhà chơi cuối tuần.
Tùy theo niềm tin của từng người bệnh, tôi đề cập tới nhiệm màu đau khổ
(Thiên chúa giáo) hay luật luân hồi nghiệp báo (Phật giáo).
Một buổi chiều đầu xuân, nắng vàng còn vương vất trên ngọn cây, tôi đẩy
xe lăn cụ Chính tới tiền đình nhà dưỡng lão Vista Manor. . Bên kia
đường là khu nhà ở, trẻ con nô đùa vui vẻ. Cụ xấp xỉ tuổi tôi,
nhưng trông già hơn, cổ lúc nào cũng đeo một cỗ tràng hạt đen, hột
to. Trong bầu không khí trầm lặng của dưỡng đường, chúng tôi trao
đỗi những cảm nghĩ :
- Thưa cụ, những đau khổ mà ta gánh chịu kiếp này là do hành động ta
làm từ kiếp trước. Vì vậy, chúng ta phải vui vẻ chịu đựng, không
than Trời mà cũng không oán người. Con người có thể tạo hạnh phuc
tốt đẹp cho kiếp sau bằng cách làm lành lánh dữ, quên mình và giúp tha
nhân. Sám hối và làm điều tốt ngay từ giờ phút này, chúng
ta có thể cải nghiệp. Như có thần khí, tôi say mê nói về cuộc đời
Đức Phật, ngài đã chỉ cho chúng sinh con đường giải thoát.
- Ông thuyết pháp như một thày tu.
- Thưa cụ, tôi cũng muốn đi tu, nhưng chưa có duyên nợ với áo cà-sa
hoặc áo chùng thâm.
Dòng xe cộ ngoài phốả vẫn xuôi ngược đều, tiếng động cơ không sao át
nổi nổi nỗi buồn cô quạnh. Ngừng một lát, tôi tiếp :
- Giống như bông hoa trải qua 4 thời kỳ: thành, trụ, hoại, không, kiếp
người cũng trải qua 4 giai đoạn: sinh, lão, bệnh, tử. Thay vì lo
lắng bon chen trong cuộc sống, chúng ta cố gắng ý thức tính chất vô
thường và nhận thức chân tướng của sự vật. Chết là giai đoạn cuối
từ bỏ cái thân xác bệnh hoạn, cũ mục để về thế giới tâm linh tốt
đẹp hơn. Thân xác thì trở về cát bụi, còn linh hồn thời bất
tử. Ai không tin vào sự thực này là tự trừng phạt mình và tự giam
mình trong nỗi cô đơn buồn nản của kiếp người.
Cụ ra chiều đăm chiêu suy nghĩ, thỉnh thoảng tôi bắt gặp ánh mắt mở to.
Tháng sau, tôi trở lại thăm cụ. Tôi chưa kịp gửi lời chào;
vừa giơ cánh tay phải, cụ đã rối rít khoe:” Nó cử động đươc rồi!, ông
ạ”. Không những cụ có thể tự đẩy xe lăn mà còn giúp cụ bạn nằm
giường bên trong vấn đề ăn uống. Thường nhật, cụ đẩy xe lăn tới
thăm viếng, hỏi han, an ủi những bệnh nhân đồng cảnh ngộ. Như vui
lây, tôi cảm động, không cầm nước mắt. Động lực nào đã thay đổi
cuộc đời cụ? Bài thuyết pháp chăng? Tôi cắt ngang dòng suy
tư, khi chợt nhớ tới lời dạy: “Việc làm tay phải đừng để tay trái
biết “.
*
Trên đường về tôi tràn ngập niềm vụi. Ở tuổi thất thập, tôi cũng
mang nhiều thứ bệnh như cao máu, cao mỡ, cao đường, cao PSA, và cao
luôn cả acít (heartburn). Chừng nào tôi vẫn đi đứng được,
ngồi trươcù màn ảnh nhỏ của máy vi tính, tôi còn tiếp tục con đường“
cực mà vui “ đã vạch ra vậy.
BÙI ĐỨC HỢP
Xem tiếp
Phụ Chương 11.4: Ông Trời trong tín ngưỡng
dân tộc