
CẦU CORONADO-SAN DIEGO
Trần Đức Hợp
San Diego, vùng đất hiền hòa
với phong cảnh của trời, đất, núi, biển bao la, hữu tình,
khí hậu mát mẻ, ôn hòa. Dân tình hòa nhã, cởi mỡ. Đây
cũng là cửa ngõ du lịch quan trọng với nhiều khu giải trí
nổi tiếng thế giới như: Sea World, San Diego Zoo, Balboa Park,
Point Loma Cabrillo, Coronado Hotel mái đỏ, San Diego Old Town, khu
Embecadero với chiếc tàu buồm Star of India ở Down Town…
Từ khu Little Saigon ở Orange
County, các bạn chạy xa lộ số 5 về hướng nam khoảng hơn
100 dặm Anh. Dọc đường, bên phải là bờ biển xanh mát Thái
Bình Dương, bên trái là núi đồi chập chùng của trại Thủy
Quân Lục Chiến "Camp Pendleton" (đây cũng là cái nôi nơi người
Việt đầu tiên tạm trú tại California đầu tháng 5-75) nên
chắc chắn ai cũng sẽ rất thích với phong cảnh thiên nhiên
hùng vĩ trên suốt cuộc hành trình trong những dịp nghỉ cuối
tuần, hay nghỉ phép hàng năm. Chỉ lái xe qua khỏi phố chính
San Diego khoảng 3 dặm thì chiếc cầu Coronado màu xanh nước
biển nhạt nằm bên tay phải. Cầu nhô cao lên khỏi mặt nước
hàng trăm thước như chiếc cầu vồøng (Rainbow) và với một
cấu trúc rất đặc biệt. Khác hẳn với những chiếc cầu
bình thường trên thế giới, cầu có hình dáng chữ L gần
như thẳng góc 90 độ (nếu nhìn từ trên trời cao xuống)
để tạo một độ dốc cao thích hợp cho những chiếc Hàng
Không Mẫu Hạm khổng lồ chui qua chân cầu, vào nằm ụ để
sữa chữa bên trong các căn cứ Hải Quân Vịnh San Diego. Đây
cũng chính là nơi đặt Bộ Tư lệnh Hải Quân Vùng Thái Bình
Dương của Hoa Kỳ, kể cả các căn cứ ở vùng Hawaii, Honolulu
cũng thuộc nơi đây.
Cầu Coronado nối liền từ
vùng Bario-Logan, một khu phố cổ, nhỏ có truyền thống lịch
sử trên hai trăm năm của người dân nguồn gốc từ Mexico
đã định cư và lập nghiệp tại đây. Cầu Coronado chạy
dài 2.12 dặm Anh (3.4km) nối qua bán đảo Coronado với những
căn cứ Hải quân lớn nhất ở bờ biển Tây Nam nước Mỹ
như căn cứ North Island Naval Air Station, căn cứ Hải Quân Thủy
Bộ, căn cứ tàu ngầm đối diện bán đảo Coronado (phía bên
Point Loma).
Cầu được khánh thành vào
tháng 8 năm 1969, nay đã tròn 30 tuổi. Hàng năm có khoảng 25
triệu xe chạy qua lại trên cầu với 5 đường xe chạy. Đặc
điểm là cứ sáng sớm là xe chạy từ bán đảo Coronado qua
phố chính San Diego có 3 đường lằn và buổi chiều thì ngược
lại hướng từ phố San Diego về bán đảo là 3 đường lằn
xe chạy. Muốn làm thế, hằng ngày phải có chiếc xe chế
tạo được đặc biệt để di chuyển những rào cản bằng
bê tông cao 1.2m từ lằn số 2 qua lằn số 3 và ngược lại.
Nhà thầu di chuyển những trụ bê tông này nếu trễ 5 phút
sẽ bị phạt khoảng 10,000 đôla. Lý do là vì dân cư ngụ
ở Coronado là những ông kẹ bự, tai to mặt lớn của Hải
Quân Hoa Kỳ, nên họ không thích lái kẹt xe vì chuyện trục
trặc kỹ thuật lẻ tẻ này.
Cầu Coronado có tổng số 54
vày (chân cầu). Từ trụ số 2 đến số 24 là nằm dưới
nước mặt nước, và từ số 33 đến 54 là hướng về San
Diego nối bắt đầu vào xa lộ 15 qua 6 hướng nhánh rẽ (connectors)
chạy xuôi ngược bắc nam.
Xây dựng cầu Coronado khởi
sự từ tháng 2, 1967 và hoàn tất cho xe chạy vào tháng 8, 1969
nhân 200 năm ngày thành lập thành phố San Diego, một thành
phố cổ kính nhất của vùng Viễn Tây Hoa Kỳ. Chi phí xây
dựng vào lúc đó khoảng 47.6 triệu Mỹ kim và để bù vào,
ai chạy qua cầu này phải trả 1 dollar nếu muốn qua bán đảo
Coronado, chạy về hướng San Diego thì khỏi trả tiền. Ai chạy
"carpool" từ 2-3 người trở lên cũng được miễn phí luôn
và được hướng dẫn chạy lằn bên tay phải. "Ông nội"
nào chạy ẩu vào lằn này và qua mặt nhà nước sẽ được
TV Camera thâu số xe và được gửi giấy phạt $250 về tận
nhà. Nếu bạn chạy "solo" người viết bài này xin chỉ bạn
chạy trên cầu Coronado này khỏi trả tiền: cứ chạy lằn
bên trái, trước lúc vào trạm mãi lộ thâu tiền độ 500
thước là có chỗ "U" turn, bạn cứ tà tà vòng lại là bon
bon thẳng đường về San Diego du ngoạn 1 vòng cầu miễn phí,
thưởng thức cảnh trời, mây, nước và thành phố San Diego.
Dưới chân cầu Coronado bên
vùng Bario-Logan là một câu chuyện kỳ thú, các bạn sẽ thấy
rất nhiều bức họa trên tường (Mural) đã được thành phố
San Diego ghi vào di tích lịch sử. Số là khi bắt đầu xây
dựng cầu vào năm 1967, dân địa phương vùng này đã bất
bình về cầu đã chia cắt vùng này thành nhiều khu vực, nhất
là đoạn nối liền với xa lộ I-5, ngăn cách 2 khu vực Đông,
Tây riêng biệt. Thêm vào đó những truyền thống hiền hòa
của người dân trong vùng bị biến thái vì những bến tàu,
kho bãi, cơ xưởng hải quân…
Khi cầu xây xong 1969, chính
phủ tiểu bang dự trù sẽ thành lập một trạm cảnh sát
tuần lưu xa lộ (CHP) dưới chân cầu, nơi Chicano park. Thế
là dân địa phương đã bừng bừng nổi dậy, họ biểu tình,
tranh đấu lập ủy ban bảo vệ xóm làng, và họ đã tự nguyện
tự giác, dành dân chiếm đất, đào lỗ trồng cây, thành
lập công viên Chicano park dưới chân cầu này. Chính quyền
thành phố San Diego đã phải nhượng bộ và công nhận quyền
làm chủ của người dân địa phương.
Từ đó họ tổ chức ngày
Hội hàng năm vào giữa tháng tư, và nơi đây đã trở thành
nơi hẹn hò, gặp gỡ của dân địa phương trong vùng. Cùng
lúc đó ủy ban đã mời những họa sư nổi danh trên khắp
nước Mỹ về Mural để phác họa trên những trụ cột bê
tông dưới chân cầu (đúng là thành dân chiếm đất-chính
phủ tiểu bang cũng phải chịu thua). Dân chúng tình nguyện
đóng góp tiền bạc và công sức để mua sơn và vẽ những
bức họa "Mural" mà các bạn thấy ngày nay. Sau này các nhà
thầu sửa chữa chiếc cầu này phải đền $5000 dollars, nếu
làm hư hỏng 1 square foot của bức họa "Mural". Thôi thì bọc
lại bằng gỗ, ván cho chắc chắn trước khi đào mống cầu,
để khỏi đụng chạm những cái rắc rối của cuộc đời.
Trở lại chiếc cầu Coronado,
hàng tháng thỉnh thoảng có một vài người thất vọng vì
chuyện đời không được vừa ý muốn nên đang dưng lái xe
tới giữa cầu thì dừng lại ngon ơ, thản nhiên mở cửa
xe và từ từ leo lên thành cầu nhảy từ trên cầu cao xuống
dưới vùng biển xanh đậm trước sự chứng kiến của hàng
ngàn người. Vì không có thiết kế parking ở trên cao giữa
cầu, nên thôi thì 911, xe cảnh sát trên cầu, tàu cấp cứu
dưới nước, kêu loạn xạ, cứ mỗi lần như vậy anh chị
em làm việc bảo trì cầu lại khấn khấn vái vái, thêm một
tên người nữa được ghi trên "sổ phong thần" của chiếc
cầu Coronado này.
Cũng nhiều chuyện kỳ lạ
vì chưa tới số, nhiều người nhảy cầu lại không chết,
chỉ trầy trụa sơ sơ, gặp nước biển lạnh vào mùa đông
lại kêu cứu inh ỏi, làm chúng tôi cũng cười. Sao chi rắc
rối vậy, chắc hà bá cũng chê, thôi đi kiếm chỗ khác nhảy
cho tụi tui nhờ.
Dưới gầm cầu có một lối
đi bí mật, tụi tôi bảo là lối "mèo bò" Cat walk. Lối đi
này uốn éo và treo leo trên không, đi hai người song song không
lọt, muốn qua lại phải nhường nhịn nhau. Sàn thì bằng
sắt có lỗ thông nên nhìn xuyên xuống sẽ thấy mình chênh
vênh, ở trên 200 feet gió lùa tốc từ đít chạy lên đầu
cũng đến lạnh gáy. Đàn bà mặc váy mà qua đây thì tha hồ
mà nghe gió hú. Thỉnh thoảng lù lù đài ra-đa của chiếc
hàng không mẫu hạm hiện ra dưới chân làm cũng giật mình
vì khi không lại được đứng trên đầu trên cổ hạm trường
của US Navy.
Việc đi lại trên "Cat-walk"
này cũng khó khăn, lâu lâu phải cúi đầu vì không thì sẽ
bể đầu, sứt trán tuy có mang nón cứng, nhưng cũng đập
đầu rầm rầm là chuyện thường. Hơn nữa, đi một mình
mấy miles nên cũng nguy hiểm, có mệnh hệ nào thì cũng chẳng
có ma đến cứu. Do đó, chúng tôi ai nấy được phát điện
thoại cầm tay (cellular) để nhỡ có gì kêu 911. Không phải
ai cũng được đi trên lối "Mèo bò này, chỉ có nhân viên
cơ hữu bảo trì cầu và công nhân sửa chữa cầu mới có
quyền đi lại mà thôi.
Đến giữa vịnh thì có 1
khu đặc biệt ở xung quanh trụ cầu số 20. Một lan can chạy
xung quanh chân, với cầu gió thổi lồng lộng bốn mùa, nhìn
xa xa thấy biển rộng bao la, thành phố San Diego nhô cao thật
là khung cảnh hữu tình, mát mẻ tâm hồn. Tôi tự nhủ thật
mình có diễm phúc được làm việc tại đây vì thiên hạ
phải tốn tiền để đi du lịch thắng cảnh San Diego, còn
mình thì hàng ngày được ngắm cảnh trí thiên nhiên tuyệt
đẹp, lại được trả lương nữa.
Lời kết:
Khi nói đến San Diego, phải
nói đến ngài Junipero Serra, người lập ra tu viện dòng San
Francisco đầu tiên ở San Diego-Mission de Alcala năm 1769.
Nhìn từ ban công nhà tôi hằng
ngày ngó qua chiếc nhà thờ cổ kính này, với ba tháp chuông,
quét vôi trắng xóa và cảnh trí thật nên thơ, bên cạnh là
ngôi mộ lặng lẽ của cha Serra. Cứ đúng 6 giờ chiều là
chuông nhà thờ đổ xuống, ngày thường cũng như ngày lễ.
Mọi nhà viết sử đều nhắc
đến cuộc đời vị tha của cha Serra, là tấm gương sáng
hấp dẫn những người đến sau và chọn San Diego làm quê
hương. Không phải chỉ vì khí hậu San Diego ôn hòa, mát mẻ,
ít bị thiên tai, động đất, cửa biển San Diego thuận tiện,
an lành, mà nhân tình tại đây cỡi mở, hòa nhã, một phần
là do ảnh hưởng của cha Serra khi ngài còn sống. Lúc ngài
mất, người dân San Diego, đa số là người bản xứ (Indians)
đã thương khóc ngài.
Với thiên thời, địa lợi,
nhân hòa là những yếu tố thuận lợi đã giúp San Diego phát
triển và là một trong những đô thị đẹp nhất của Hoa
Kỳ, trong đó chiếc cầu Coronado là một đặc điểm biểu
tượng của thành phố San Diego dễ thương này.
TRẦN ĐỨC HỢP