
RAMONA,
ĐƯỜNG VÀO ĐẤT THỤC
Khi xưa đọc truyện Tam Quốc
Chí nhớ đoạn Khổng Minh phò Lưu Bị đem quân vào đất Tứ
Xuyên để vào xứ Ba Thục và ông đã đốt sạn đạo nhằm
ngừa quân Tào Tháo rượt đuổi. Đây cũng là điểm tương
tự của vùng Ramona - 50,000 dân, nằm về hướng Đông Bắc
của San Diego- với con đường độc đạo, một bên là núi
non hiểm trở, một bên là vực sâu thẳm với cao độ 1500
bộ Anh. Tác giả đã cảm xúc khi làm việc tại đây để
viết bài này.
Ai cũng tưởng San Diego nằm
cạnh biển xanh với khí hậu mát mẻ quanh năm, nhưng có biết
đâu cách down town San Diego chỉ hơn 30 phút lái xe đến thành
phố Ramona thì phong cảnh đã hoàn toàn thay đổi một cách
kỳ lạ, với những đồi núi chập chùng và những tảng đá
khổng lồ nằm chen chút xen kẽ với núi đá trơ trọi.
Đường đi hiểm trở, lái
xe thì quanh co, leo đèo vượt dốc, nhìn chung quanh chóng mặt
và cheo leo, nhưng đã qua được đỉnh đèo thì cả một vùng
đất với nhiều nắng ấm hiện ra. Tôi đã có nhiều kỷ
niệm với vùng đất này khi nhận trách nhiệm làm công tác
mở rộng đường núi Highway 78, nối liền Escondido lên thành
phố Ramona. Công việc làm trên núi cao, đường xá thì ngoằn
ngoèo, trắc trở lại làm ban đêm, vì ban ngày phải mở đường
cho xe chạy.
Những lúc mát mẻ thì còn
khá, nhưng khi trời sương mù dày đặc thì rất nguy hiểm,
và dễ gây tai nạn lưu thông, vì tầm nhìn có giới hạn,
xa khoảng 3-5 thước đã không thấy gì cả, xe không dám chạy
nhanh quá 15 dặm/giờ, không đèn và tối mù như đêm 30 không
trăng sao. Bù lại nơi đây có những cái đặc biệt mà những
nơi khác không có. Trại nuôi đà điểu với hàng ngàn con
thả rông cứ tưởng như gà chạy bộ đang ở Phi Châu. Những
con gà khổng lồ này với chân cẳng cao lêu khêu, cổ dài
cả thước, trứng to bằng cái tô cỡ trung khoảng 5-6 inches,
không biết ăn có ngon không nhưng tôi chưa thử. Các vua chúa
ngày xưa "ngự" nem công chả phượng, nhưng theo tôi thì thịt
bồ câu là số dzách. Số là tôi có anh bạn nuôi một chuồng
bồ câu nhà, giống to và đẹp, cho ăn uống đầy đủ nên
đám bồ câu hoang hay chạy lại ăn ké, kết bạn và ở chung
với đám bồ câu nhà. Thỉnh thoảng có quá nhiều, nên bạn
bè cũng giúp đỡ 50-50, nếu anh chịu làm thịt 10 con thì chia
cho chủ nhà 5 con, nên tôi cũng được hưởng ké vài con. Anh
bạn tôi tẩm magi, tỏi, mật ong và nướng BBQ, ăn ngon không
thể chê được, thịt bò, heo, gà BBQ nướng ăn thua xa lắc,
không thể nào quên được.
Qua khỏi trại đà điểu là
có vùng "Wild animal park" thôi thì những con thú hoang lạ trên
khắp thể giới được nuôi thả rong như những Safari ở Phi
Châu. Các bạn vào thăm phải đi bằng xe mới thấy hết được
vì park quá rộng lớn hàng ngàn mẫu, đi bộ sẽ không xuể
về nhà chắc hai bộ giò sẽ xụm bà chè. Ôi đủ thứ thú
vật như sư tử, hổ, báo, hươu cao cổ, bò rừng, tê giác,
ngựa rằn…. Nhưng gần đó một tu viện của Thầy Nhất
Hạnh thành lập gọi là Vườn Lộc Uyển/ hay Vườn Nai với
430 mẫu đang được xây dựng và phát triển. Trong vườn Lộc
Uyển lại chia ra nhiều chùa nhỏ, là nơi những tu sĩ và các
sư cô tu cùng tĩnh tâm và canh tác thêm hoa màu phụ. Đây cũng
là nơi Anh Nguyễn Tấn Thọ đã cống hiến nhiều tim óc và
sự sáng tạo để khởi đầu cho việc xây dựng công đức
nơi này. Ái nữ của anh Nguyễn Xuân Mộng sau thời gian tu
học tại Làng Mai bên Pháp nay đang tu học tại vườn Lộc
Uyển ở Escondido, San Diego. Hy vọng một thời gian sau 5-10 năm,
thầy Nhất Hạnh và các đạo hữu sẽ xây dựng được một
khu vườn tu học về Phật giáo tại Hoa Kỳ ngày càng tốt
đẹp và phẩm chất đáng quý.
Vạn sự khởi đầu nan. Cách
đây khoảng 8 năm Anh Tôn Thất Duy có thiết kế, mở rộng
một khúc đường núi và còn khuyến cáo có những bờ đá
không được ổn định và có thể xập bất cứ lúc nào.
Nay đá bắt đầu đổ, làm cản trở lưu thông và gây tai
nạn cho người lái xe. Vì không muốn bị thưa kiện lôi thôi,
ở Mỹ mà làm đường đá đổ chết người hỏi tội "ông
nhà nước" ra tòa phải bồi thường rất nặng tội lắm nên
chúng tôi được lệnh làm việc khẩn cấp "Emergency" để
ngăn chận những vụ đá đổ. Lúc đầu dự trù khoảng nữa
triệu đô, nhưng càng làm càng thấy những trở ngại phải
thêm thắt và sửa chữa tại chỗ nên công tác tốn phí phải
lên đến khoảng 2 triệu.
Thợ thuyền chỉ được phép
làm việc ban đêm vì ban ngày phải trả lại lưu thông cho
người dân ở Ramona. Hàng ngàn mũi khoan thép dài 15 bộ anh
được khoan vào núi đá và được đóng chốt bằng bê tông
bơm vào, bên ngoài là lớp hàng rào lưới sắt tạo thành
một mạng lưới đan chặt chẽ vào nhau và bê tông sẽ được
phủ kín dầy 6 inches. Ngoài ra màu sắc và cấu trúc sẽ được
mỹ thuật tương tự như cảnh quan thiên nhiên, nếu không
nhìn kỹ khó có thể tưởng tượng được đó là do con người
sáng tạo và xây dựng. Công việc này đòi hỏi những người
thợ giỏi và cẩn thận vì phải làm việc trên cao hàng trăm
feet, do đó việc điều khiển và di chuyển ban đêm bằng cần
cẩu cao như những cây gậy khổng lồ là một chuyện khó
tưởng tượng nổi.
Nước Mỹ là quốc gia rất
thực tế và dám làm những cái mà nước khác chỉ phó mặc
cho thượng đế vì quá tốn kém và không đủ khả năng. Chúng
tôi tự nhủ đây đúng là việc "đội trời, vá núi" chỉ
hơi khác là làm việc trên cao bằng cần cẩu và ở lưng chừng
núi mà thôi. Đây cũng là một kinh nghiệm sống và làm việc
với những người thợ rất chân thật, họ rất đơn giản
làm việc rất thận trọng vì chỉ một sơ sảy nho nhỏ là
tiêu tùng cuộc đời.
Anh LTB tình cờ đọc được
bài viết về "Soil nail project" trên nhật báo San Diego Tribune
nên đã biết ngay tôi đang làm việc tại đây vì "còn ai trồng
khoai đất này". Sự thăm hỏi và khuyến khích tôi có cơ hội
viết bài này giữa đồi núi chùng chùng điệp điệp, với
màn đêm xung quanh và dưới ngọn đèn nhỏ trong xe ngồi bó
gối, không được thoải mái như được ngồi trước bàn
computer gõ gõ, có màn ảnh trước mặt đâu các bạn.
Có thức khuya mới biết đêm
dài…thế mà tôi đã thức hàng trăm đêm giữa trời, núi
bao la của vùng đất Ramona này. Nơi đây cũng đã cho tôi nhiều
kỷ niệm khi viếng thăm cô hàng cà phê độc nhất tại thành
phố dễ thương này. Không như những đô thị lớn ở nước
Mỹ, các cà phê starbuck đã được kỹ nghệ hóa với các
cô tiếp viên nhạt nhẽo và làm việc như máy móc, tại Ramona
này mọi người đều biết mọi người, tôi là kẻ lạ từ
xa đến lại là tên Việt Nam nhỏ bé, nhưng hàng ngày đều
ghé thăm một phần vì cà phê rất ngon, được pha chế đặc
biệt khắc hẳn cà phê với "cái nồi ngồi trên cái cốc"
một phần vì cô hàng cà phê rất cỡi mở và vui vẻ. Cô
không có dáng dấp e thẹn, rụt rè như các cô hàng cà phê
VN ngày xưa. Nơi đây là nơi trò chuyện buổi sáng và buổi
tối của những dân hiền hòa, mộc mạc và biết thưởng
thức hương vị cà phê, nên chúng tôi cũng có nhiều ấn tượng
tốt, lẫn xấu về người dân nơi đây. Như có một chàng
trai gốc da đỏ không biết thuộc bộ lạc nào, chân chỉ
đi dép, tóc búi tó củ hành, nhưng rất điềm đạm và tỏ
ý không thích dân công chánh làm đường, hay sửa chữa gì
cả, vì theo ý chàng càng làm nơi đây tốt đẹp hơn thì càng
có nhiều người tới đây sinh sống và như thế phá vỡ sự
yên lặng của thiên nhiên núi rừng. Thôi đây cũng là một
cái tội, vì làm sai làm vừa lòng hết tất cả người dân
ở đây "làm dâu trăm họ" đâu phải là dễ…phải không
các bạn.
Ngoài ra nơi này người dân
tỏ ra rất thích nuôi ngựa. Đất rộng và người thưa nên
những trang trại san sát liền nhau. Họ đã tổ chức những
màn Rodeo cưỡi những con ngựa chứng hàng năm trong những
buổi tiệc ngoài trời với những dàn nhạc đồng quê nơi
hội chợ tại địa phương. Đây là một đặc trưng của
dân Romona/California, nhưng không bị đô thị hóa và chạy theo
vật chất cuồng nhiệt. Họ sống với nông trại đồng quê
và thiên nhiên.
Trải qua 15 tháng làm việc
tại vùng Ramona, một vùng Đông Bắc San Diego, từ việc đắp
lớp đường mới, mở rộng ngã tư đường, đào núi chống
đá sập, trồng cây cho phong cảnh thêm xanh….những hồi tưởng
đó, luôn luôn là những kỷ niệm đẹp, khó quên và luôn
nhớ mãi tình người dân chất phát hiền hòa sống tại vùng
đất này. Tôi biết rằng phần đất này đã nuôi dưỡng
và chúng tôi đã làm việc nhiều đêm trong những điều kiện
thật khó khăn, nguy hiểm nhưng cuối cùng một cảm giác thật
hạnh phúc trong chúng tôi vì nhiệm vụ đã hoàn thành.
Rời “Đường vào đất Thục”,
chúng tôi lại đi vào những nhiệm vụ mới như một người
thầm lặng không tên tuổi, vì những thành công đó sẽ mãi
mãi thuộc về mọi người dân của phần đất Ramona này.
Viết tại San Diego 11/08/2002
Trần Đức Hợp


Hình trên: 1. Đường lên Ramona,
xung quanh là núi cao, vực thẳm. 2. Vách núi dựng đứng. Phía
trên đã phủ lớp bê tông thép, dưới là những “soi nail”
và lưới thép SR-78. Và 3. Sau khi hoàn thành, cảnh trí như
thiên nhiên tự tạo, nhưng nhìn kỹ, đây là công trình do
con người xây dựng.