Ký sự du lịch Trung Quốc
Bài 1: Đường đến Bắc Kinh
Trịnh
Hảo Tâm
Thứ
sáu 07-10-2005 chúng tôi lên đường du lịch
Trung Quốc trong hơn hai tuần do AV Travel của cô Simone Nga tổ chức.
Chuyến đi này do chính cô Nga hướng dẫn gồm 40 người tuổi từ độ 35 cho
đến người già nhất là cụ Lai Văn Lợi 83 tuổi mái tóc trắng phau mà mọi
người trong đoàn sau khi đi thăm Tử Cấm Thành thường gọi cụ là “hoàng
thượng”. Đặc biệt còn có xướng ngôn viên Vũ Chung của đài phát thanh
VNCR FM 106.3 và bà xã tháp tùng chuyến đi để thỉnh thoảng dùng điện
thoại tường trình về đài. Chuyến đi thăm thú rất nhiều địa danh nổi
tiếng về thắng tích liên hệ đến lịch sử, những nhân vật như Tần Thủy
Hoàng, Quan Công, Đường Minh Hoàng, Dương Qúy Phi, Tây Thi, Tô Đông
Pha, Bạch Cư Dị, Nhạc Phi, Tần Cối... Chúng tôi trèo lên Vạn Lý Trường
Thành mệt muốn đứt hơi, vượt sông Li Giang ở Quế Lâm tỉnh Quãng Tây,
viếng quảng trường Thiên An Môn lớp lóp rừng người và về bãi Thượng Hải
bên bờ sông Hoàng Phố để xem...máu có còn nhuộm nữa hay không? Máu chắc
đã được rửa sạch từ lâu và ngày nay nơi bến Hoàng Phố là những tòa cao
ốc cao ngất trời. Thời tiết những ngày chúng tôi sang rất đẹp nhưng
không hiểu sao hơn quá nửa số người trong đoàn đều nhuốm bịnh ho gà
kiểu Ðắc Kỷ khiến nguyên cả đoàn phải dẫn nhau đi mua thuốc ho và dầu
cù là nhưng bệnh ho cũng không bớt. Cuối cùng Simone Nga là trưởng đoàn
vốn có sức khoẻ nữ thần cũng chịu không thấu, ngày 21 tháng 10 phải
ngồi xe còi hụ vào phòng cấp cứu ở bịnh viện Thượng Hải và nằm trong đó
một ngày. Hôm sau trên đường về lại Los Angeles, cô cười cười nói với
tôi: “Cháu chỉ sợ...cúm gà nên đi bịnh viện cho chắc ăn!”
Nói chung chuyến đi nhiều
thú vị, cười nói uyên thuyên, gọi nhau ơi ới
suốt ngày đêm. Tôi là người giang hồ trôi nổi đã nhiều nhưng chuyến đi
Trung Quốc lần này gây một ấn tượng khá sâu đậm nhất là sự bao la rộng
lớn của đất nước Trung Hoa và phát triển như sóng triều dâng của Trung
Quốc: đứng trên ngọn tháp TV Tower bên khu Phú Đông nhìn xuống thành
phố Thượng Hải năm xưa từng bị các nước Tây Phương xâu xé chia nhiều
mảnh đất gọi là tô giới, ngày nay hơn 5,000 tòa cao ốc cao hơn 22 tầng,
hoành tráng và mới mẻ hơn Nữu Ước. Sự phát triển này có vững bền không
hay xây lâu đài “kinh tế thị trường” trên nền móng “xã hội chủ nghĩa”
rệu rã ? Không ai có thể đoán được nhưng trước mắt là Trung Quốc đang
phát triển.
Xin mời các bạn cùng chúng
tôi bắt đầu cuộc hành trình viếng thăm Trung
Quốc trong hai tuần.
Theo chương trình đoàn
chúng tôi sẽ đi chuyến bay hàng ngày với số hiệu
201 của Asiana Airlines cất cánh vào lúc 1 giờ 30 chiều để đi Seoul
(Hán Thành). Sau một đêm ngủ tại Hán Thành sẽ đáp chuyến bay thứ nhì số
hiệu 331 để đến Bắc Kinh vào lúc 10 giờ 45 sáng chủ nhật 09-10-2005.
Nhưng không hiểu vì lý do gì chuyến bay 201 hôm đó dời lại trễ một giờ
đồng hồ. Cô Simone Nga báo cho mọi người biết trước và hẹn có mặt tại
phi trường Los Angeles vào lúc 10 giờ sáng để làm thủ tục check-in, gởi
hành lý cũng như khám xét người bằng máy dò tìm vũ khí trước khi vào
khu vực chờ đợi ra cổng bay. Mọi thủ tục tiến hành êm xuôi nhưng đến 2
giờ 30 loa mới thông báo là chuyến bay bị đình trễ vì lý do kỹ thuật và
không biết bao giờ mới cất cánh được. Mọi người đâm ra xôn xao bàn tán
vì chưa kịp lên đường đã gặp trục trặc nhưng sau đó không lâu có một
ông người Ðại Hàn phụ trách giao tế Asiana Airlines đến cho đoàn chúng
tôi biết là vì chiếc cầu tuột khẩn cấp bằng cao su trên máy bay bị một
nhân công quét dọn nhấn nhầm nút nên chiếc cầu bung ra. Ðã bỏ vào được
và định hôm nay máy bay đến phi trường Los Angeles sẽ có chuyên viên
chuyên môn giám định lại cho an toàn nhưng giờ chót tại Los Angeles
không có chuyên viên này và ông ta cho biết chuyến bay sẽ phải bỏ lại
60 người là những chỗ ngồi gần chiếc cầu tuột rắc rối nọ. Ông ta đề
nghị đoàn chúng tôi ở lại, ông sẽ dàn xếp chuyển chúng tôi sang hãng
Air China của Trung Quốc cất cánh vào đêm nay lúc 1 giờ 30 sáng. Ông sẽ
đưa chúng tôi ra khách sạn Holiday Inn ngoài đường Century nghỉ ngơi và
ăn tối chờ đến 9 giờ 30 trở lại phi trường. Chúng tôi cảm thấy không an
tâm khi đi chuyến bay như vậy nhất là mới đây chứng kiến cảnh phi cơ
Blue Jet đáp với bánh xe trẹo qua một bên nên vui vẻ theo ông lên xe
buýt ra khách sạn Holiday Inn gần xa lộ 405 lấy phòng, tắm rữa, nghỉ
ngơi. Tôi chưa ăn trưa vì định lên máy bay lúc 2 giờ 30 ăn luôn nên bây
giờ cũng hơi đói. Gọi xuống quày lễ tân thì nơi này cho biết nhà hàng
trong khách sạn 6 giờ mới có phục vụ ăn tối. Nằm xem TV và gọi điện
thoại về nhà báo tin cho mấy đứa con biết rằng chưa đi được mà còn ở
trong phi trường LAX. Ðúng 6 giờ chúng tôi xuống quày lễ tân lấy giấy
ăn tối và đến nhà hàng trong khách sạn, giấy này ghi giới hạn chi phí
ăn tối là 15$ cho mỗi người. Chúng tôi kêu một món súp củ hành, hai món
“Early Birds” (giá được bớt cho những người đi ăn sớm từ 6 đến 7 giờ)
mỗi món giá 10$ và một bánh cheese cake. Xong nội vụ cũng hơn 35$ nên
chúng tôi phải bù thêm tiền cộng với tiền tip nhưng cũng đáng vì món
súp củ hành ở đây nấu rất tuyệt vời. Hơn 9 giờ chúng tôi lên xe buýt
nhỏ của khách sạn để vào Terminal 2 nơi đặt quày vé và cửa ra máy bay
của Air China. Ðại diện hãng Asiana Airlines có mặt tại nơi đây giúp
chúng tôi lấy vé lên tàu còn hành lý chúng tôi đã gởi cho Asiana
Airlines thì vẫn tiếp tục được chở đến Bắc Kinh, chúng tôi không cần
phải bận tâm đến vì cô Nga sẽ cho người ra phi trường lấy. Theo lời cô
Nga cho biết vì những đường bay nội địa trong Trung Quốc họ giới hạn
hành lý mỗi hành khách là 20 kí lô nếu thặng dư sẽ tính tiền lối
2US$ mỗi kí nên khuyên chúng tôi mỗi người chỉ nên gởi một hành lý
không quá 20 kí (khoảng 44 pounds). Ở đường bay cuối cùng về lại Mỹ là
chặng Thượng Hải đến Los Angeles thì tự do mua sắm vì được gởi theo mỗi
người 2 hành lý và mỗi hành lý nặng đến 70 pounds.
Phi cơ Air China cũng là
loại Boeing 747 chở được lối 390 hành khách
cất cánh đúng 1 giờ 30 sáng thứ bảy 08-10-05. Hành khách trên chuyến
bay hơn phân nửa là người Mỹ lớn tuổi theo các đoàn du lịch do các bà
người Hoa nhưng sinh sống tại Hoa Kỳ hướng dẫn. Trong khi hành khách
Asiana Airlines chờ đợi ở phi trường lúc chiều phần đông là người Đại
Hàn. Các cô tiếp viên của Air China cũng duyên dáng và lịch sự nhưng
không bằng các cô Đại Hàn bên Asiana Airlines. Trên chuyến bay dọn hai
bữa ăn gồm có cháo thịt heo bầm và bữa ăn về sáng là thịt vịt hoặc bò
kho ăn với cơm trắng. Phi cơ bay một mạch suốt 13 tiếng đồng hồ toàn là
đêm tối vì đuổi theo bóng đêm và tới Bắc Kinh 5 giờ 30 sáng chủ nhật
09-10-05 nghĩa là tới trước chuyến bay dự trù là Asiana Airlines sẽ đến
vào lúc 10 giờ 45. Tôi hỏi về chuyến bay Asiana Airlines trở ngại về
chiếc cầu tuột khẩn cấp thì cô Nga cho biết đến 5 giờ chiều mới cất
cánh đi Ðại Hàn.

Nhà ga phi trường quốc tế
Bắc Kinh

Phi trường Bắc Kinh buổi
sáng mùa Thu
Máy bay đáp êm ái trên phi
đạo trong lúc trời hãy còn tối. Nhà ga phi
trường cho những chuyến bay quốc tế mới vừa xây cách nay 4 năm còn nhà
ga cũ cạnh đó cũng được tu sửa lại cho mới mẻ và dùng làm nhà ga cho
những chuyến bay nội địa. Phi trường Bắc Kinh cách thành phố 30 cây số.
Về thủ tục nhập cảnh Trung Quốc du khách phải điền 3 mẫu khác nhau được
phát từ trên máy bay là mẫu khai y tế, di trú và quan thuế và lần lượt
qua 3 cửa theo thứ tự đó. Mỗi cửa thu một tờ, cuối cùng du khách chỉ
còn lại sổ thông hành (passport) mà thôi. Nhân viên nam có nữ có trẻ
tuổi trên dưới 30, đồng phục, làm việc chăm chỉ trước máy vi tính, cũng
vui vẻ nhưng ít thấy nụ cười và luôn có người chỉ huy giám sát. Quày
cuối cùng là quan thuế nơi đây trên tường vẽ cảnh Vạn Lý Trường Thành
chạy dài suốt bức tường. Vì chỉ có hành lý xách tay mà thôi nên cả đoàn
ra khỏi phi trường cũng nhanh. Ra đón chúng tôi có ông Lương Kiện là
người Việt gốc Hoa sinh quán Hải Phòng. Theo ông tự giới thiệu ông rời
VN sang Trung Quốc từ thời còn trẻ, là giáo sư môn lịch sử tại đại học
Bắc Kinh và vừa về hưu trong năm qua. Ông đã cộng tác với AV Travel
trong suốt 7 năm qua để tiếp đón và hướng dẫn các đoàn của AV Travel
qua du lịch Trung Quốc và theo đoàn trong suốt chuyến đi. Ngoài ra tại
mỗi tỉnh khi đoàn tới còn có một hướng dẫn viên làm cho Sở Du Lịch địa
phương sắp xếp khách sạn, nơi ăn, xe buýt di chuyển và lịch trình thăm
viếng các thắng cảnh, đền chùa. Tại Bắc Kinh có anh chàng trẻ tuổi
David người cao ốm, vui vẻ, tiếng Anh cũng thông thạo vì anh chàng cho
biết đã tốt nghiệp đại học về Anh văn. David cho biết anh là hướng dẫn
viên ngoài biên chế nên chưa có lương nhà nước, thu nhập của anh là từ
tiền tip của các đoàn du lịch mà thôi. Anh đưa chúng tôi ra xe buýt để
về khách sạn. Lên xe thì trời vừa sáng, bầu trời xám đục, sương thu
lãng đãng khắp nơi. Trên đường từ phi trường về thành phố những rừng
cây cao, thân trồng san sát vào nhau dọc theo xa lộ. Theo ông Lương
Kiện cho biết cây này có tên là bạch dương được trồng để ngăn bụi từ sa
mạc, mùa Xuân cây nở hoa trắng trắng bay bay trong gió như tuyết rơi.
Khi xe gần tới thành phố những cao ốc chung cư vài chục tầng san sát
nhau. Vùng này là ngoại ô trước kia đất trống không có phố xá hay nhà
cũ, những chung cư mới được xây trong vòng 20 năm trở lại. Những cao ốc
cũ, máy lạnh từng cái nhỏ được gắn phía bên ngoài, dây điện lòng thòng
trong khi những cao ốc mới thiết trí hệ thống điều hòa không khí trung
ương (central air) nên trông thẩm mỹ hơn. Những khoảng trống trên mỗi
từng người ta phơi quần áo đủ màu sắc và David gọi đó là những “lá cờ
quốc tế” (international flags). Hệ thống xa lộ cũng khá nhiều, Bắc Kinh
có 2 xa lộ vòng đai bao bọc và những xa lộ đi thẳng từ bên ngoài vào
nối với các xa lộ vòng đai. Xa lộ vẫn tiếp tục xây ở mọi nơi nhưng tận
dụng sức người hơn là máy móc. Công việc làm bằng tay tuy chậm nhưng
kiến tha lâu cũng đầy ổ. Ðặc biệt vài khúc xa lộ trên cao còn có gắn
thêm kính nhựa để che gió cho xe cộ. Ở mỗi con đường có rất nhiều người
phu quét đường mặc áo quần màu vàng hay cam, họ cầm chổi gom lá, đôi
khi đi thẳng ra đường trong khi xe chạy đan vào nhau chỉ để gom một vài
miếng giấy quảng cáo. Tôi thấy những người phu lớn tuổi nam có nữ có
làm việc cần mẫn hơn là những anh chàng trẻ tuổi! Có lẽ những anh chàng
này chê đồng lương không xứng đáng, làm tạm thời để chờ tìm việc khác!
Trung Quốc có đến 1.3 tỷ ( tức 1,300 triệu) dân, là nước dẫn đầu dân số
cao nhất trên thế giới nên nhân công dư thừa là phải. Trên đường phố xe
hơi rất nhiều không thua mấy bên Mỹ, nhưng toàn kiểu xe lạ khác với Mỹ,
ít thấy xe Nhật mà là những xe của Đại Hàn cũng như của hãng
Volkswagen, Buick, Chrysler nhưng lắp ráp tại Trung Quốc. Nghe nói mỗi
người trước khi mua một xe hơi phải có 5,000 đô la để trả tiền đăng bộ.
Tại Bắc Kinh không có xe gắn máy, chỉ có xe hơi và xe đạp nên cũng đỡ
phần nào ô nhiễm khói xe. Không có xích lô mà chỉ có loại xe gắn máy 3
bánh đóng thùng chở người phía sau bít bùng sơn màu xanh đậm trông như
những...cầu tiêu di động!

Nhà thờ chính tòa Bắc Kinh

Phố đi bộ Wangfujing ở Bắc
Kinh

Những cao ốc chung cư mọc
san sát bên nhau

Ðoàn du lịch trước quảng trường Thiên An Môn
Bắc Kinh ngày xưa là kinh
đô của các triều đại Liêu, Kim, Lương, Minh
và Thanh, hiện là thủ đô của Trung Quốc rộng 16,000 cây số vuông, dân
số 14 triệu người đứng thứ tư trong các thành phố đông dân nhất của
Trung Quốc sau Trùng Khánh (hạng nhất 34 triệu dân), Thượng Hải (18
triệu), Thiễm Tây (15 triệu). Thu nhập bình quân mỗi đầu người Bắc Kinh
là 1,200 US$ một năm.
(Ðón đọc bài tới “Ði thăm
phố phường Bắc Kinh”)
Trịnh Hảo Tâm
(Tháng mười trời đã sang
Thu
Cali ảm đạm sương mù khắp
nơi)
Cùng một tác giả đã phát
hành 2 quyển ký sự du lịch “Trên Những Nẻo
Đường Việt Nam” và “Miền Tây Hoa Kỳ” cả hai sách đồng giá 15 US$
mỗi quyển, do nhà sách Văn Bút (714) 895-7080 phát hành và đã có bán
tại các nhà sách. Ở xa gởi ngân phiếu 15 US$ về tác giả, sách có
chữ ký được gởi đến tận nhà:
TRỊNH HẢO TÂM
3683 Hawks Drive
Brea CA 92823
Ðiện thoại 714-528-1413 Nhà
909-395-2134 Sở
Email:
trinhhaotam@hotmail.com