Ký sự du lịch Trung Quốc
Bài 12: Thăm Thiếu Lâm Tự ở Hà Nam
Trịnh
Hảo Tâm
Tỉnh
Hà Nam (Henan) như tên đã gọi nằm về phiá Nam của con sông Hoàng Hà có
thủ phủ là thành phố Trịnh Châu (Zhengzhou) và hai thành phố từng là đế
đô của Trung Quốc là Lạc Dương (Luoyang) và Khai Phong (Kaifeng). Ðây
là cái nôi của dân tộc Hán, là vùng đất cổ xưa khai sinh đất nước Trung
Quốc nên Hà Nam có nhiều đền chùa di tích của Phật giáo từ Ấn Ðộ truyền
sang như Thiếu Lâm Tự (Shaolin Temple) tọa lạc trên núi Tung Sơn
(Songshan) là ngôi chùa cổ nổi tiếng về võ môn phái Thiếu Lâm, chùa
Bạch Mã là ngôi chùa đầu tiên của Trung Quốc, Long Môn Ðộng với hàng
trăm ngàn tượng Phật tạc trên vách núi và đăc biệt là mộ chôn Quan Công
Vân Trường trong đời Tam Quốc.
Ðêm 11-10-2005 đoàn du lịch chúng
tôi từ Bắc Kinh bay xuống Trịnh Châu (Zhengzhou) thủ phủ tỉnh Hà Nam
bằng Boeing 737 của hãng máy bay nội địa China Southern Airlines. Sau
khi máy bay hạ cánh một cách không an toàn đụng phi đạo một cái “Rầm”
(có người nói do viên phi công phụ lái), chúng tôi lấy hành lý và lên
xe buýt để về thành phố Trịnh Châu. Nhà ga phi trường Trịnh Châu cũng
mới xây, nhỏ hơn phi trường John Wayne ở Santa Ana một chút và đã 8 giờ
tối nên cũng vắng hành khách. Từ phi trường về thành phố khoảng 20 km
đi về hướng Bắc, xa lộ mỗi chiều 2 làn xe theo hướng dẫn viên du lịch
địa phương là một anh chàng trẻ tuổi người cao tóc hớt ngắn họ Di cho
biết xa lộ mới hoàn thành cách nay mới mấy tháng. Lạ một điều là vùng
này thắp đèn rất dữ dội, dọc theo xa lộ vừa đèn đường áp suất trên cột
cao, dọc theo lan can đường cũng thắp bóng đèn màu như bên Mỹ treo đèn
mừng lễ Giáng Sinh vậy! Nhất là những nơi xa lộ giao nhau gọi là “cầu
vượt” đèn xanh đèn đỏ từng hàng gắn vĩnh viễn khắp nơi mà xe lưu thông
thì chỉ vài chiếc. Tôi hỏi anh chàng hướng dẫn viên chứ vùng này thủy
điện dư dã lắm sao mà đốt đèn nhiều vậy? Anh ta nói thủy điện thì không
có nhưng mỏ than đá rất nhiều. Trong thời điểm hiện nay giá năng lượng
tăng cao nhất là xăng dầu nên họ khai thác hầm mỏ than đá ngày đêm nên
đã xảy ra nhiều tai nạn sụp hầm gây chết chóc cho nhiều thợ mỏ.Vùng gần
phi trường không thấy nhà cửa chỉ là đồng trống, đêm tối không thấy họ
canh tác hay khai thác gì nhưng khi gần tới Trịnh Châu thì bắt đầu có
những nhà cao tầng không cao lắm như ở Bắc Kinh, chỉ chừng 5, 7 tầng
cho dân chúng cư ngụ. Trên nóc những cao ốc này lại cũng giăng đèn màu
suốt cả con đường như khu phố cũ ở Las Vegas!
Trung tâm thành phố Trịnh Châu nhà
cao tầng nhiều hơn nữa, thường những tầng trên cao là văn phòng hay các
căn hộ dân cư nhưng tầng dưới ngay mặt đường là những cửa hàng chiếm
vài căn phố hay tiệm buôn chiếm một căn ban đêm đốt đèn néon sáng
choang. Có những kiến trúc to lớn hoành tráng lại xây theo kiểu cổ La
Mã với những cột tròn to, tượng đá người, ngựa, vòi phun nước vì đề chữ
Hoa nên không biết là cơ quan gì? Những khách sạn quốc tế Âu Mỹ cũng có
mặt ở đây nhưng có bảng đèn màu tiếng Anh nên dễ nhận biết và khách sạn
chúng tôi cư ngụ một đêm ở Trịnh Châu là Sofitel Zhengzhou cũng to lớn
mười mấy tầng phía mặt tiền đèn màu như khách sạn ở Las Vegas. Xe chúng
tôi chạy ngang qua khách sạn nhưng không vào mà đi ăn tối trước rồi khi
trở về mới lấy phòng. Nhà hàng ăn cũng ở trong một khách sạn khác gần
đó nhưng không có chỗ đậu cho xe buýt nên xe phải đậu bên kia một ngã
tư xe cộ giao thông đông đúc. Ông Lương Kiện và hướng dẫn viên địa
phương phải rất cẩn thận cầm cờ cao lên đưa đoàn du lịch chúng tôi từ
từ băng qua 2 con đường. Nhà hàng trên lầu cao và thức ăn cũng rất
thịnh soạn nhiều dầu mỡ trong đó có bắp luộc và rau đậu trồng tại địa
phương. Trở về khách sạn chúng tôi lấy phòng, tắm rửa cho sạch bụi
phong trần sau một ngày viếng quảng trường Thiên An Môn, Tử Cấm Thành
rồi Cung Ðiện Mùa Hạ Di Hòa Viên ở Bắc Kinh và đêm nay lại ngủ ở Trịnh
Châu thuộc tỉnh Hà Nam cách Bắc Kinh 360 miles (680 km).
VÀI NÉT VỀ TỈNH HÀ NAM
Hà Nam nằm về phiá Nam tỉnh Hà Bắc
(Hebei) là tỉnh có thủ đô Bắc Kinh tọa lạc, là một vùng có độ cao lối
100 mét so với mực biển nằm trong nội địa. Như tên đã gọi Hà Nam có
nghĩa là “phiá Nam của con sông”, tỉnh có con sông Hoàng Hà chảy ngang
qua và đổ ra biển ở tỉnh Sơn Ðông (Shandong). Hà Nam có một chiều dài
lịch sử nhiều ngàn năm vì có hai cố đô là Lạc Dương (Luoyang) và Khai
Phong (Kaifeng). Lạc Dương là kinh đô bắt đầu thời Ðông Chu (770 đến
221 trước Dương Lịch) kéo dài cho đến 7 triều đại. Khai Phong là kinh
đô đời Bắc Tống từ năm 960 cho đến năm 1127. Tỉnh Hà Nam rộng 160,000
km vuông (khoảng 62,000 dặm vuông), dân số gần 100 triệu người là tỉnh
đông dân nhất Trung Quốc gồm người Hán, Hui, Mãn Châu và Mông Cổ. Khí
hậu nóng và ẩm, mùa Ðông và Xuân khí hậu khô và có gió, mùa Hè nóng và
mưa, nhiệt độ trung bình hàng năm là 12.8 độ C ở miền Bắc và 15.5 độ C
ở miền Nam. Về khoáng sản Hà Nam có nhiều mỏ than đá hiện giao cho quân
đội khai thác, ngoài ra còn có mỏ nhôm, cẩm thạch và thủy tinh (hòm của
Mao Trạch Ðông ở Quảng Trường Thiên An Môn cũng được làm bằng thủy tinh
Hà Nam). Nông nghiệp Hà Nam sản xuất lúa mì, bắp, bông vải, thuốc lá và
đặc sản có cá lý ngư (carp) sông Hoàng Hà, dưa hấu Trịnh Châu, chà là
Xinzheng, trái hồng.
Trịnh Châu là thủ phủ tỉnh Hà Nam,
thành phố rộng 7,446 cây số vuông, dân số 6 triệu và vùng ngoại ô 2
triệu. Trịnh Châu là giao điểm của hai thiết lộ quan trọng là tuyến Bắc
Kinh đi Quãng Châu và tuyến đường sắt Long Hải chạy từ Ðông sang Tây.
Sở dĩ chúng tôi đến Trịnh Châu là vì Trịnh Châu là thủ phủ có phi
trường thương mại chứ thực ra Thiếu Lâm Tự cũng như Long Môn Ðộng và
chùa Bạch Mã, mộ Quan Công đều nằm gần thành phố Lạc Dương. Ðối với
người có máu du lịch như tôi càng đi nhiều thành phố càng thích vì biết
được nhiều địa phương khác nhau, khám phá nhiều điều mới lạ để chia sẻ
với độc giả ham thích du lịch như tôi.
Sáng ngày 12-10-2005 trời nhiều mây,
tin thời tiết trên truyền hình cho biết sẽ có mưa trong vài ngày sắp
tới. Trong lúc ăn sáng Buffet trong khách sạn cách vài bàn có hai người
trung niên nói tiếng VN. Nhìn cách ăn mặc với áo veste, giày da biết là
người trong nước sang giao dịch thương mại gì đó. Thức ăn cũng như ở
Bắc Kinh nghĩa là cũng có hai thứ là Tây Phương và Á Ðông nhưng có thêm
bắp luộc, dưa hấu và trái thanh long. Chúng tôi ra xe lên đường, hành
lý chỉ cần để ngoài cửa phòng là có nhân viên khách sạn mang ra xe.

Một ngã tư ở thủ phủ Trịnh Châu tỉnh
Hà Nam
Trịnh Châu có 6 triệu dân nên cũng khá lớn, cỡ thành phố Sài Gòn nhưng
đường xá rộng rãi, dinh thự nhiều và cao ốc cũng cao hơn. Nhiều con
đường lớn mỗi bên 2 làn xe hơi và một làn xe đạp, trồng dọc theo đường
là những hàng cây phong loại lá lớn không đổi màu vàng và đỏ vào mùa
Thu. Tiếng Anh là cây Maple có nhiều ở xứ lạnh và nước Canada lấy chiếc
lá cây này làm quốc kỳ nhưng ông Trương Kiện lại gọi là cây...ngô đồng
chứ không gọi là cây phong như trong truyện Kiều “Rừng phong Thu đã
nhuốm màu quan san!” Những cây phong ở đây không cho mọc thẳng lên mà
lại cắt ngang thân cây khi nó cao chừng 3 mét nên thân chẻ làm hai
nhánh khiến cây có tàng lá rộng ra um tùm. Từ xa nhìn hàng cây cùng
hình dáng “hàng cây thấp nến lên hai hàng” cũng lạ mắt.
Rời thành phố xe vào xa lộ, xa lộ
tráng bằng xi măng có vẻ mới làm nên các lằn vạch kẻ còn màu sơn mới
sáng trắng. Con lươn ngăn đôi giữa xa lộ lại trồng cây cao lên chừng 2
mét rồi lại cắt ngang cho đều để che ánh đèn chói mắt và ngăn cho xe
không lạc tay lái đâm qua. Trồng cây thì phải tưới nước hàng tuần tốn
công và tốn tiền nhưng có màu cây xanh mát mắt trong khi bên California
tiết kiệm hơn thì đúc tường xi măng ngăn đôi xa lộ. Khi phải xẻ đồi cho
xa lộ vượt qua, hai bên triền dốc tránh đất lở khi trời mưa, ở đây
người ta phun xi măng và vẽ phong cảnh bằng sơn màu lên triền dốc đó,
thật nhiều công lao hơn!
Xe chúng tôi đi về hướng Tây Nam độ
40 cây số tới vùng đồi núi thoai thoải đất vàng đỏ, cây cối thấp lưa
thưa và ít nhà cửa xóm làng. Thỉnh thoảng một căn nhà gạch lợp ngói xưa
cũ nằm chơ vơ giữa vùng đất trống cỏ khô có vài con bò vàng ốm gặm cỏ
và cạnh nhà là một khoảng rau xanh, vài cây hồng trái đỏ và một ruộng
bắp đã thu hoạch. Nhiều nhà phơi đầy bắp trái trên mái nhà trông thật
tiêu đìu, quạnh quẽ. Tôi nghĩ vùng này chắc suốt đời chỉ ăn...bắp mà
thôi. Không thấy hàng quán xe cộ, không thấy những cột ăng ten truyền
hình và thanh niên thiếu nữ chắc bỏ ra thành phố hết.
Xe chạy thêm 20 cây số nữa và càng
đi càng leo dốc, đã thấy ngọn núi Tung Sơn trước mặt, khung cảnh bớt
khô cằn hơn có lẽ vào vùng thung lũng có mây mù đụng núi nên cây cối
xanh tươi và hai bên người ta trồng rau đậu gì đó. Ngọn Tung Sơn cao
1,440 mét so với mực biển nhưng ở vùng cao nguyên này nó không cao hơn
mặt đất ở đây bao nhiêu nên không thấy cao lắm. Tung Sơn là ngọn núi
trên đỉnh rất đẹp với những cổ thụ tùng bách thân khúc khuỷu mọc cheo
leo trên những ghềnh đá mà ta thường thấy trong những tranh thủy mạc
(mạc có nghĩa là mực, tranh thủy mạc là tranh được vẽ bằng mực nước).
Xe đi ngang một làng nhỏ, đường xá rộng rãi nhưng vắng người và xe cộ.
Làng này chuyên phục vụ cho những trường dạy võ thuật Thiếu Lâm, các
trường này rất to lớn như những quân trường, có sân vận động, nhà ăn,
nhà giải trí nằm dọc hai bên con đường chính từ làng đi vào Thiếu Lâm
Tự. Làng có dân số 30 ngàn người nhưng số võ sinh nội trú ở các trường
là 40 ngàn em từ các nơi được cha mẹ gởi về đây học vừa học văn hóa,
đức dục vừa học võ rèn luyện cơ thể đúng như câu: “Một trí óc minh mẫn
trong một thể xác lành mạnh”. Văn minh tân tiến thì đạo đức suy đồi nên
phụ huynh gởi con em về đây học đông đảo để các em khỏi sa vào con
đường ma túy nghiện ngập. Ngồi trên xe thấy các em tuổi từ 8, 9 đến 18
đồng phục tùy theo trường, đi từng đoàn hàng trăm em để ra bãi tập, mỗi
em mang theo một chiếc ghế nhựa vừa đi vừa cười giỡn vui vẻ. Qua những
bãi tập, các em ngồi theo hàng ngay ngắn như những đại đội tân binh
quân dịch ở quân trường Quang Trung ngày trước.Vì đã ngồi xe gần hai
tiếng đồng hồ nên xe buýt ngừng lại ở một cửa hàng cẩm thạch bên tay
trái con đường để giải lao, đi vệ sinh và ai muốn mua cẩm thạch thì
mua. Cửa hàng có hai tầng lầu rất lớn như một khách sạn tỉnh lẻ, ngoài
cẩm thạch còn bán quần áo, đồ thêu, lụa là, tranh thêu, qùa kỷ niệm và
là một nhà hàng phục vụ cho các đoàn du lịch vì trưa nay sau khi xem
biểu diễn võ thuật Thiếu Lâm ở một võ đường chúng tôi sẽ trở lại đây ăn
trưa trước khi vào viếng cảnh Thiếu Lâm Tự.

Võ sinh Thiếu Lâm đang tập những
đường quyền
Vừa vào tới bên trong cửa hàng là
một cô tiếp thị tập trung chúng tôi lại để giới thiệu cẩm thạch. Cô nói
ngọc thạch tỉnh Hà Nam tốt nhất nước Trung Hoa rất nổi tiếng trên thế
giới, bán qua Thượng Hải, Hồng Kông. Các bà đã có kinh nghiệm về giá cả
sau khi mua hớ ở gần Lăng Mộ Nhà Minh Bắc Kinh nên biết cách trả giá và
trầm trồ khen cẩm thạch ở đây đẹp và giá lại rẻ hơn Bắc Kinh. Trong khi
các bà săm soi ngắm nghía chọn lựa, trao đổi lời bàn...Mao Tôn Cương
thì bọn đàn ông chúng tôi ngồi uống trà và uống cà phê Trung Quốc loại
trong gói instant nhạt thếch mà nhớ cà phê Bolsa đậm đà hương vị Cali,
nhớ quán cà phê Factory, Lilly, Gala, Croissant lao xao mỗi sáng cuối
tuần. Tức cảnh sinh tình vội vàng móc bút đề mấy câu Ðường thi:
Chim về tổ ấm ngọn Tung San
Nhìn núi nhìn mây đất Hà Nam
Chợt nhớ núi non miền... Dĩ Vãng
Nhớ tô phở nóng đất Quận Cam!
Trịnh Hảo Tâm
(Cali năm mới sắp sang
Bolsa chợ Tết ngập tràn người đi)
Cùng một tác giả đã phát
hành 2 quyển ký sự du lịch “Trên Những Nẻo Đường Việt Nam” và “Miền Tây
Hoa Kỳ” cả hai sách đồng giá 15 US$ mỗi quyển, do nhà sách Văn
Bút (714) 895-7080 phát hành và đã có bán tại các nhà sách. Ở xa
gởi ngân phiếu 15 US$ về tác giả, sách có chữ ký được gởi đến tận nhà:
TRỊNH HẢO TÂM
3683 Hawks Drive
Brea CA 92823
Ðiện thoại 714-528-1413 Nhà
909-395-2134 Sở
Email:
trinhhaotam@hotmail.com