Ký sự du lịch Trung Quốc
Bài 2: Phố phường Bắc Kinh
Trịnh
Hảo Tâm
Bắc
Kinh có tên quốc tế hiện nay là Beijing phiên âm từ tiếng Quan Thoại
trong khi trước đây là Peking phiên âm từ tiếng Quãng Ðông, là thủ đô
của Trung Quốc với dân số hiện nay là 14,560,000 người trong đó có 3
triệu người là dân nhập cư không có sổ hộ khẩu. Người Hán chiếm 95 phần
trăm, số còn lại thuộc 55 sắc tộc thiểu số. Thành phố Bắc Kinh có diện
tích 16,808 cây số vuông, phiá Bắc là vùng núi non có Vạn Lý Trường
Thành và phiá Nam là vùng đồng bằng. Về phương diện hành chánh thành
phố Bắc Kinh được chia làm 16 quận nội thành và 2 huyện ngoại vi. Bắc
Kinh có lịch sử hơn 3 ngàn năm, được chọn làm thủ đô từ năm 1153 trải
qua các triều đại Liêu, Kim, Lương, Minh và Thanh.
Sau 13 tiếng đồng hồ ngồi
trên máy bay Air China từ Los Angeles tôi đến Bắc Kinh lúc 5 giờ 30
sáng ngày chủ nhật 09-10-2005 cùng với đoàn du lịch do AV Travel tổ
chức. Ra đón tại phi trường có ông Lương Kiện một người VN sinh quán
tại Hải Phòng, giáo sư đại học Bắc Kinh hồi hưu hiện làm cho AV Travel
từ 7 năm nay và anh chàng người Bắc Kinh trẻ tuổi tên David nhân viên
công ty du lịch Bắc Kinh chưa được vào biên chế nên không lương nhà
nước chỉ sống nhờ tiền tip của du khách. Theo chương trình lẽ ra chúng
tôi đi máy bay hãng Ðại Hàn Asiana Airlines nhưng vì chiếc máy bay này
bị nhân viên quét dọn nhấn nhầm nút khiến cầu tuột khẩn cấp bằng cao su
bung ra, đã bỏ trở vào được nhưng chưa có chuyên viên kiểm soát nên để
an toàn họ bỏ bớt 60 người lại trong đó có đoàn chúng tôi. Asiana
Airlines chuyển chúng tôi sang hãng Air China của Trung Quốc tuy cất
cánh trễ hơn nhưng nhờ không có ngủ ở Ðại Hàn nên chúng tôi đến Bắc
Kinh sớm hơn dự định 5 tiếng đồng hồ. Hành lý đã gởi bên Asiana
Airlines nên chúng tôi khỏi chờ lấy và lên xe buýt về thẳng khách sạn.
Trưa nay David sẽ trở lại phi trường Bắc Kinh để lấy 38 hành lý của 38
người trong đoàn và đưa về khách sạn.
KHÁCH SẠN TIANLUN DYNASTY
Chúng tôi về tới khách sạn
Tianlun Dynasty Hotel ở số 50 đại lộ Wangfujing (Vương Phủ Tĩnh) lúc 9
giờ sáng. Khách sạn thuộc loại 5 sao nên khá sang trọng gồm có 408
phòng, không biết công ty du lịch địa phương hợp đồng với khách sạn và
tính AV Travel bao nhiêu tiền cho 2 ngày chúng tôi lưu tại khách sạn
chứ vào website của khách sạn (tianlunhotel.com) thấy giá phòng rẽ nhất
cũng đã 290 US$ cho một đêm. Khách sạn có 9 tầng lầu xây vòng quanh
theo hình vuông và chính giữa để trống dùng làm sân đặt những bàn ăn
cho nhà hàng nhưng phiá trên bầu trời có che kính trong cho mưa khỏi
ướt. Trong lúc chờ đợi lấy phòng chúng tôi lên tầng lầu 2 nhà hàng để
ăn sáng. Buổi sáng nhà hàng cho ăn theo lối buffet mà ông hướng dẫn
viên Lương Kiện gọi là ăn “tự chọn”. Thức ăn theo lối Âu Mỹ có đủ loại
bánh mì, trứng chiên, bacon, sausage, croissant, cereal, sữa, nước trái
cây, xà lách, trái cây các loại như ở Mỹ còn theo lối Tàu có cháo thịt,
cháo trắng ăn với hột vịt muối, thịt chà bông, dưa món mặn và bánh bao,
xà cháo quảy, cơm chiên, mì xào. Thường thì tôi chọn món cháo trắng ăn
cho ấm lòng, lại khỏi phải lo cholesterol nhưng vì cháo loãng toàn là
nước nên bất tiện một điều là hay tìm nhà vệ sinh nhưng nhà vệ sinh tại
Trung Quốc thường thiếu vệ sinh, là một vấn đề nên đặt lên hàng “quốc
nạn” cho ngành du lịch của Trung Quốc mà tôi sẽ nói sau. Ăn vừa xong
đang ngồi nhấm nháp tách cà phê trong lúc các nam nữ đồng phục hầu bàn
chờ cho uống vơi lại mau mắn châm thêm thì cô Simone Nga là người tổ
chức chuyến đi đưa cho tôi tấm cạt chìa khóa phòng số 786 và nhắn rằng
sẽ tập trung đi ăn trưa vào lúc 11 giờ. Thế là tôi có gần 3 tiếng đồng
hồ tự do thăm thú đường phố Bắc Kinh gần khách sạn là khu tập trung
những thương xá thuộc loại sang trọng nhất xem như thế nào? Trước 1975
còn ở VN nghe nói tới Bắc Kinh, nói tới Thiên An Môn tưởng chừng như xa
xôi mịt mù, không mong gì có ngày đặt chân tới. Nhưng cuộc diện thế
giới đã thay đổi nhanh chóng, hôm nay tôi lại ngồi nhâm nhi tách cà phê
tại Bắc Kinh, khách sạn này chỉ cách hơn 1 mile về hướng Ðông của Thiên
An Môn.
Chúng tôi lấy thang máy lên
lầu 7 và mở cửa vào phòng, phải bỏ ngay tấm cạt chìa khoá vào hộp trên
tường thì mới bật đèn lên được nhằm tiết kiệm điện vì mỗi khi rời khỏi
phòng, cửa đóng lại một phút sau là điện trong phòng sẽ cúp nếu không
có tấm cạt trong hộp. Trường hợp khách sạn chỉ giao có 1 tấm cạt mà ta
có 2 người ở, bà xã có tật ngủ sớm và ban đêm tôi hay đóng vai
vua...cỏ, rời bỏ hoàng cung giả dạng thường dân, xuống lang thang dạo
phố thăm dân cho biết sự tình, tôi chỉ cần lấy một tấm danh thiếp quảng
cáo nào đó bỏ vào hộp là trong phòng vẫn có điện và tôi thong dong mang
tấm chìa khóa ra đi, lúc nào về cũng được.

Khoảng sân
nhà hàng bên trong khách sạn Tianlun Dynasty

Khách sạn Tianlun Dynasty bên cạnh nhà thờ cổ St. Josepth

Ðường phố Wangfujing với những cửa hàng bách hóa
Lại còn vấn đề là
điện ở Trung Quốc là điện 220 volts mà các chấu cắm điện thường là hai
chia tròn. Ðể sạt điện cho các cục pin dùng cho máy hình digital, trước
khi đi tôi đã phải mua các adapter đủ mọi loại. Nhưng khách sạn này
cũng như 5 khách sạn khác nữa mà tôi ở trong những ngày tới,
trong phòng tắm đều có lỗ cắm điện với hai chia dẹp như ở Mỹ, không cần
tới những adapter mà tôi đã bõ công ra tìm mua. Trong các khách sạn 4
sao trở lên đều có máy xấy tóc, bàn chải và kem đánh răng, lược, xà
phòng, dầu gội đầu, áo ngủ kimono, dép cao su, dù, máy nấu nước sôi,
trà, cà phê và hai chai nước lọc không phải trả tiền. Còn bất cứ những
gì trong tủ lạnh như bia, nước ngọt, mì ly đều phải trả tiền và trả
tiền rất đắt, không nên đụng tới. Khách sạn 5 sao còn có thêm nhiều thứ
nữa như bàn ủi và phòng tắm đứng (shower). Tôi rất cần máy xấy tóc,
không phải để làm đẹp mà là xấy quần áo sau khi giặt và phơi một đêm vì
đưa cho khách sạn giặt giá rất đắt, khoảng 7 US$ cho một bộ quần áo,
gần bằng giá mua bộ mới bên ngoài!
Khách sạn Trung Quốc còn
một chuyện lạ nữa là những khăn tắm khi dùng xong muốn họ thay cái khác
thì ta bỏ dưới sàn hay trong bồn tắm, nếu để trên kệ thì họ sẽ không
thay. Tấm trải giường và áo gối, muốn thay thì ta đặt tấm cạt lên trên
giưòng. Họ có thông báo điều này trên những tờ giấy đặt trong phòng.
Truyền hình trong khách sạn
đều có các đài tiếng Anh như CNN, BBC, đài Nhật, Pháp để theo dõi
tin tức quốc tế hàng ngày. Còn đài địa phương Trung Quốc có hàng chục
đài, chương trình phong phú, đa dạng, hình ảnh sáng sủa nhưng không
hiểu họ nói gì, tôi chỉ xem hình và đoán nội dung. Hai tuần ở Trung
Quốc tôi đã theo dõi việc Trung Quốc phóng phi thuyền với 2 phi hành
gia lên không gian, trân động đất ở Pakistan, đất chuồi ở Nam Mỹ và cúm
gà lan tới Nga. Trong phòng có lỗ cắm dây internet cho máy vi tính xách
tay nhưng phải gọi thông báo cho khách sạn biết để tính tiền. Trường
hợp dùng internet qua máy của khách sạn, phải hỏi ở quày tiếp tân họ sẽ
chỉ nơi có dịch vụ internet, thường ở phòng có tên Business Center và
lệ phí thường là 1 yuan (nhân dân tệ) (1US$=8 yuan) cho mỗi phút.
Việc đổi để lấy tiền Trung
Quốc chi dùng, du khách có thể đổi ở quày lễ tân khách sạn (không nên
đổi ở ngoài đường vì có thể tiền giả) và lấy biên lai để sau này đổi
lại tiền đô la Mỹ. Theo quy định chỉ đổi lại được dưới phân nửa số tiền
đã đổi trước và chỉ đổi được ở phi trường mà thôi (ở cổng gate ra máy
bay vẫn có chỗ đổi). Khi mua hàng lúc trả tiền phải xem lại tiền thối
có đủ không vì mua từ những người bán dạo ngoài đường đôi khi họ cố
tình thối thiếu vì biết mình không rành mấy giấy bạc Trung Quốc, tôi đã
gặp một lần ở Quế Lâm. Nói chung đa số người Tàu tốt, giữ chữ tín và
sòng phẳng, hai lần tôi bỏ quên áo khoát họ cất và khi tôi trở lại tìm
họ hoàn lại cho tôi trong khi ở Mỹ tôi thường quên ở tiệm fast food và
mất luôn! Tiền Trung Quốc tiền giấy có nhiều mệnh giá như 1, 5, 10, 20,
50, 100 yuan một mặt in hình Mao Trạch Ðông, mặt kia in hình một thắng
cảnh nào đó. Nên đổi lấy nhiều giấy 10 yuan vì dễ xài và tiện để cho
tiền tip nhưng khi đổi họ không chịu đưa nhiều giấy 10 yuan cho mình.
Mua những món hàng lớn giá thường họ chịu nhận tiền đô la hoặc Credit
Card.
PHỐ MUA SẮM WANGFUJING
Cạnh khách sạn Tianlun
Dynasty là ngôi nhà thờ công giáo La Mã có tên là nhà thờ Thánh Giuse
(Saint Joseph Church) còn được dân Bắc Kinh gọi là nhà thờ phiá Ðông để
phân biệt với nhà thờ phiá Nam là nhà thờ Ðức Bà Maria. Nhà thờ này
được xếp vào bậc vương cung thánh đường (cathedral) và được xây từ năm
1655 bởi linh mục Luigi Buglio thuộc dòng truyền giáo Jesuit. Khi chúng
tôi đến thì nhà thờ vừa tan lễ chủ nhật lúc 9 giờ, bổn đạo là những
người cao niên hãy còn đứng trong nhà thờ chuyện trò thăm hỏi nhau rất
thân mật. Nhưng chẳng bao lâu thì đèn tắt hết và có tiếng người tôi
hiểu là họ bảo ra ngoài để đóng cửa. Giáo dân vẫn tiếp tục ra bên ngoài
chuyện vãn và trước nhà thờ cũng có một bàn bán tượng ảnh, xâu chuổi và
kinh sách. Sân trước nhà thờ cao hơn mặt đường được tráng xi măng trồng
hai hàng cây có cành rũ xuống mà ông Lương Kiện gọi là cây móng rồng vì
mùa Ðông cây không còn lá, cuối cành xoè ra những nhánh như chân rồng.
Cây này thấy trồng nhiều ở Bắc Kinh nhất là ở vườn thượng uyển trong Tử
Cấm Thành. Sân nhà thờ còn được sở công viên nhà nước trang trí các
thảm hoa bằng những chậu hoa nhỏ ghép sát vào nhau. Lối bày hoa này
không cần đất, có thể bày trên vĩa hè tráng xi măng được thấy khắp các
thành phố Trung Quốc. Ban đêm tôi trở về khách sạn ngang sân nhà thờ
thấy người ta tụ tập ngồi chơi nơi đây rất đông trên những băng đá, một
ông đệm đàn accordion cho một ông hát, lời ca tha thiết theo nhịp valse
có lẽ là một bản tình ca. Ðến chơi nơi đây đa số là đàn ông trung niên,
họ mặc áo veste và đi xe đạp đến. Vài cặp tình nhân trẻ ngồi tâm tình
trong chỗ khuất vắng còn nhà thờ được chiếu đèn sáng.
Rời nhà thờ chúng tôi tản
bộ về hướng Nam trên đường Wangfujing mà tiếng Hán Việt dịch là Vương
Phủ Tĩnh hình như có nghĩa là cái giếng nước. Con đường rộng rãi hiện
dành riêng cho người đi bộ mua sắm, hai bên đường là những tòa nhà lầu
to lớn nhiều tầng treo cờ quạt xanh đỏ đề chữ Tàu nên tôi không hiểu là
cửa hàng gì có thể là kim hoàn vàng bạc, tiệm thuốc phối hợp đông và
tây y nhưng nhiều nhất là những thương xá, mỗi tầng lầu một mặt hàng
riêng biệt như mỹ phẩm, điện tử như máy ảnh kỹ thuật số, điện thoại cầm
tay, áo quần phụ nữ, đồ chơi trẻ em...Trong một tầng bán thực phẩm khô
như bánh mứt, xí muội, mì gói có bày những bọc nhựa cầm lên nặng
nặng in hình con vịt quay màu đỏ đậm và đề chữ Roasted Peking
Duck. Tôi không hiểu mua về làm sao ăn? Vì là ngày chủ nhật nên người
đi cũng khá đông, ăn mặc đẹp và dường như ai cũng có điện thoại di
động. Ðến một ngã tư đèn xanh đèn đỏ có đường xe cộ chạy ngang, một xe
mô tô đậu và 2 cảnh sát sắc phục đứng bên lề đường trông chừng cho bộ
hành băng qua lộ. Một ông mặc đồng phục nhưng không phải là cảnh sát có
lẽ là tình nguyện viên hay nhân dân tự phòng cầm loa quát tháo những
người đi xe đạp lưu thông không đúng cách. Có hai người đàn ông gầy ốm
chạy hai chiếc xe ba bánh chở than đá ép thành bánh tròn có lẽ bán dạo
bị ông trật tự viên vừa quát om sòm vừa chỉ chỏ điểm mặt, có lẽ khu này
cấm xe ba bánh đi vào. Một chiếc xe hơi chạy ngang qua bị hai cảnh sát
thổi còi chận lại. Hoá ra xe không có gắn bảng số, người lái xe là một
trung niên mặc đồ veste, chạy đến gặp hai cảnh sát. Một lát sau anh ta
trở lại xe và lấy ra tấm bảng số dùng bạc cắc làm dụng cụ loay quay gắn
bảng số vào phiá sau xe.

Quán ăn tư nhân nhếch nhác
trên vĩa hè

Những que kẹo hồ lô làm
bằng trái cây bọc đường

Những xâu thịt, côn trùng
như đuông và dế sẳn sàng nướng bán cho khách hàng
Ði vào những hẻm nhỏ là
những quán bán đồ ăn như mì, thịt xâu nướng, mực nướng, những con đuông
vàng, những con dế cơm ,bò cạp cũng được xỏ xâu nướng luôn. Trong
nguyệt san National Geographic số thật xưa tháng 5/1930 có hình những
người đàn ông Trung Hoa bán dạo tay cầm những que xỏ xâu những viên
tròn mà tôi không biết là thứ gì? Bây giờ thấy bán nhiều ở đây, theo
anh chị Quãng ở San Diego cùng đoàn cho biết đó là kẹo hồ lô họ làm
bằng trái cây áo đường bóng loáng bên ngoài. Chị Quãng mua vài que với
giá 4 yuan mỗi que và đưa cho tôi ăn thử. Que kẹo của tôi làm bằng
những trái cà chua tròn nhỏ trong khi những que khác là trái táo apple
nhưng ở vùng Bắc Kinh có loại trái rất nhỏ màu vàng. Gần đó có con
đường tên là Hawker Street mỗi đêm có hơn 100 quày hàng bày dọc theo
con lộ bán mọi thứ đồ chiên và nướng đốt đèn sáng choang trông rất vui
mắt và ngào ngạt mùi thịt nướng. Làng nướng này có tên là Donhuamen
Night Market người ta ăn uống rất tấp nập. Hướng dẫn viên du lịch David
nói chúng tôi không nên ăn những thứ bày bán ở đây, dân địa phương ăn
được nhưng chúng tôi ăn vào sẽ có vấn đề. Du khách Tây ba lô rất thích
khu này và tận tình chiếu cố những món ăn nơi đây.
Trịnh Hảo Tâm
(Cali cây đã nhuốm vàng
Sương Thu ảm đạm Hai Ngàn
Lẻ Năm)
Cùng một tác giả đã phát
hành 2 quyển ký sự du lịch “Trên Những Nẻo Đường Việt Nam” và “Miền Tây
Hoa Kỳ” cả hai sách đồng giá 15 US$ mỗi quyển, do nhà sách Văn
Bút (714) 895-7080 phát hành và đã có bán tại các nhà sách. Ở xa
gởi ngân phiếu 15 US$ về tác giả, sách có chữ ký được gởi đến tận nhà:
TRỊNH HẢO TÂM
3683 Hawks Drive
Brea CA 92823
Ðiện thoại 714-528-1413 Nhà
909-395-2134 Sở
Email:
trinhhaotam@hotmail.com