Ký sự du lịch Trung Quốc
Bài 24: Du ngoạn Li Giang ở Quế Lâm
Trịnh
Hảo Tâm
Quế Lâm (Guilin) là một thành phố nhỏ nằm về phiá Bắc tỉnh Quảng
Tây (Guangxi) diện tích 27,800 km vuông (10,734 sq. miles), dân số độ
500,000 người. Từ thời Bắc Tống (960-1127) Quế Lâm là trung tâm chính
trị, kinh tế và văn hóa quan trọng của tỉnh Quảng Tây. Quế Lâm nằm
trong thung lũng sông Li có hàng ngàn núi đá vôi như Vịnh Hạ Long nước
ta, phong cảnh sơn thủy rất hữu tình. Trong thành phố bốn mùa hoa nở,
cây cối xanh tươi, nhiều sắc dân thiểu số hiền hòa mộc mạc. Quế Lâm có
nghĩa là rừng quế nhưng quế trồng ở đây không phải là cây quế cay Trà
Mi mà ở Quảng Nam xứ ta người ta bốc vỏ phơi khô để làm gia vị như tôi
vẫn tưởng khi nghĩ về Quế Lâm. Cũng rừng quế nhưng đây là quế hoa, hoa
quế nhỏ li ti màu trắng nở rộ từ rằm tháng 8 cho đến đầu tháng 10. Thời
gian đó khắp thành phố đi đâu cũng thoang thoảng mùi hương hoa quế dịu
dàng.
Ðêm 15-10-2005 từ Tây An đáp chuyến máy bay hãng China Eastern sau 2
giờ bay chúng tôi tới Quế Lâm lúc 8 giờ 30. Phi trường ở về phía Nam và
cách trung tâm thành phố 7 miles. Nhà ga nhỏ nhưng có vẻ mới xây lại,
vì ban đêm ít chuyến bay, vắng hành khách nên chúng tôi lấy hành lý rất
mau và gặp ngay anh chàng hướng dẫn viên du lịch địa phương hình như
tên Dean. Dean không phải là người Hán mà là người sắc tộc, khoe đã qua
VN du lịch và từng quen một cô bạn gái người VN mà anh ta cho
rằng...rất đẹp. Ngoài sân phi trường có lối “landscape” rất lạ là
“trồng” nhiều cây dừa lớn bằng...nhựa, lại có trái từng quày nhưng màu
sắc loè loẹt, nhìn vào là biết ngay cây dỏm. Ðèn sáng rọi vào từng cây
và trên nhánh giăng từng dây đèn màu xanh đỏ. Có lẽ nhà thiết kế vườn
cảnh muốn có nét thơ mộng của Hawaii đập ngay vào mắt du khách khi họ
vừa đặt chân tới đây. Quế Lâm có nét đẹp riêng của nó, có nhiều loại
cây địa phương sao không khai thác lại đi mượn cảnh xứ người? Vì là
“vùng sâu vùng xa” trong vùng núi rừng xa biển, không có kỹ nghệ gì nên
hiện nay Quế Lâm đặt trọng tâm vào ngành du lịch và năm 2005 có hơn 1
triệu du khách đến Quế Lâm.
Chúng tôi về khách sạn Guilin Bravo được xếp hạng 4 sao trước kia là
Holiday Inn, mở cửa từ năm 1987 là khách sạn quốc tế đầu tiên ở Quế
Lâm, có 259 phòng tọa lạc tại 14 South Ronghu Road, Guilin. Trước khách
sạn là vườn cây có một cái hồ lớn cỡ Hồ Gươm do ngày xưa sông Li chảy
qua, bây giờ nó đã đổi dòng về hướng Ðông. Quanh bờ hồ trồng liễu ban
đêm thắp đèn màu lung linh, huyền ảo rất lãng mạn. Phải công nhận là
Quế Lâm có hệ thống đèn chiếu sáng trong các công viên quanh bờ hồ, các
cây cầu bắt ngang sông Li rất đẹp, khác với những cây dừa giả ở phi
trường. Ðã hơn 9 giờ 30 nên chúng tôi ăn tối tại khách sạn trước khi
lấy phòng và bữa ăn này rất ngon miệng mặc dù chúng tôi không mấy đói
vì trên chuyến bay đã có cho ăn bánh mì thịt. Cách nấu ở đây khác với
miền Bắc Trung Quốc và gần giống với VN, ít chiên xào, ít mỡ dầu, nhiều
gia vị bằng ớt cay, trong các món có món “ngầu bà” gồm khoai môn xào
với thịt heo quay ăn vừa bùi vừa béo và rau muống xào tỏi. Bỏ hành lý
vào phòng xong chúng tôi đi xuống công viên trước khách sạn, dạo quanh
bờ hồ, không khí ban đêm mát dịu, gió thổi lao xao những hàng liễu và
hàng ngàn ánh đèn màu lung linh phản chiếu xuống mặt hồ. Phải có quán
cà phê thì hết xẩy nhưng Trung Quốc không biết uống cà phê mà chỉ thích
trà. Ðúng 11 giờ đêm đèn màu vụt tắt hết, công viên trở nên tối tăm, sờ
sợ nên chúng tôi trở vào khách sạn.
Sáng hôm sau là ngày Chủ Nhật, sau khi điểm tâm xong chúng tôi lại trở
ra bờ hồ, ban ngày trời sáng rõ nhìn quang cảnh cây cối ở đây xanh tươi
rất đẹp không thua gì hoa lá ở Hawaii nhưng những loại cây ở đây khác
hơn Hawaii. Chúng tôi đi bộ ra con đường lớn và đứng trên dốc cầu nhìn
xuống hồ. Có một ông già đầu đội nón đan tre chèo chống trên chiếc bè
tre dài ghép bằng 4 cây tre đang vớt những rác trên hồ. Trên dốc cầu vì
là thành phố nhỏ nên có những xe gắn máy lưu thông, một anh chàng trung
niên chắc còn độc thân hay bị...vợ bỏ, mặc áo “veste” cố đạp xe lên
dốc, tay xách một con cá tươi và một bó cải, chắc là phần ăn trong ngày
Chủ Nhật hôm nay của anh ta. Ðứng trên cầu nhìn người qua lại tôi cảm
nhận được đời sống nơi đây, không khác gì ở VN, dân chúng còn nghèo
nhưng có thời giờ và thư thả.
Tám giờ sáng đoàn du lịch chúng tôi lên xe buýt để đi du ngoạn bằng tàu
trên Li Giang là thắng cảnh nổi tiếng của Trung Quốc được in hình lên
trên tiền giấy 20 yuan cũng là điểm du lịch trọng tâm của Quế Lâm. Li
Giang là một dòng sông không sâu lắm, nước trong xanh phát nguyên từ
rặng núi huyện Hương An cao 2,142 mét phiá Bắc Quế Lâm, dài 437 km,
chảy qua Quế Lâm, Dương Sóc (Yangshou), Bình Lạc (Pingle), Ngộ Châu
(Lipu) rồi trở thành Quế Giang và đến Vũ Châu (Wushou) đổ nước vào sông
Hongshui chảy ra biển ở thành phố Quảng Châu. Đoạn từ Quế Lâm đi Dương
Sóc dài 83km dòng sông Li uốn khúc như một dải lụa xanh giữa hàng ngàn
đồi núi đá vôi nhô lên như bức tranh thủy mạc. Những ngọn núi này hình
thái giống như Vịnh Hạ Long nên người VN đến sông Li cho rằng đây là
cảnh Hạ Long trên cạn, trong khi người Trung Hoa đến Vịnh Hạ Long nói
rằng đây là cảnh Quế Lâm ở dưới nước. Trải dài theo dòng sông Li, phong
cảnh kỳ vĩ với những núi đá hình thù kỳ lạ, những hang động, suối xanh,
thác bạc. Núi đồi, cây cỏ nhất là những rừng tre soi bóng trên dòng
sông trong xanh tạo nên những bức tranh lung linh sinh động. Dòng sông
như Gallery trưng bày tranh, mỗi khúc sông là một bức tranh có
cảnh trí khác nhau nhưng tất cả đều tuyệt tác.

Du thuyền trên sông Li gần Quế Lâm
Sông Li Giang chảy theo hướng Bắc Nam và ngang phía Ðông thành phố Quế
Lâm. Bên phiá Tây là khu trung tâm thành phố với nhiều thương xá, khách
sạn, đường xá rộng rãi trồng cây thẳng tấp hai hàng và cũng có thành
quách cạnh bờ sông. Xe chúng tôi qua cầu bắt ngang sông Li, bên bờ Ðông
là khu thành phố mới khang trang với nhiều cao ốc là chung cư nhà ở bán
cho dân chúng. Xe đi về hướng Nam để đến bến du thuyền ở đồi Mopan, nơi
đây chúng tôi xuống tàu để đi Dương Sóc. Mấy năm trước cầu tàu để xuống
du thuyền ở ngay trung tâm thành phố và Dương Sóc ở về hướng Nam phía
hạ lưu cách cầu tàu đến 80 km, du thuyền phải đi 7 tiếng đồng hồ mới
tới. Một chuyến du ngoạn quá dài mất gần hết một ngày, dù cảnh đẹp đến
đâu cũng khiến du khách tây phương ít có thời giờ đâm ra nhàm chán.
Thêm vào đó khúc sông gần thành phố cũng không có mấy cảnh đẹp vì nhiều
nhà cửa và ghe thuyền lưu thông qua lại gây trở ngại nguy hiểm. Số du
thuyền bây giờ tăng lên mấy trăm chiếc nên họ dời cầu tàu xuống phía hạ
lưu và cách Quế Lâm 28 km gần ngọn đồi Mopan. Cầu tàu này chiếm dọc bờ
sông dài đến 500 mét với nhiều cầu tàu vươn ra sông làm chỗ neo đậu cho
hàng chục chiếc du thuyền. Mỗi du thuyền ngoài hầm máy phía dưới bên
trên có 2 tầng, tầng giữa là nhà hàng có bàn ăn, tầng trên là phòng lái
và ngắm cảnh, chụp hình. Phía đuôi tàu là nhà bếp và phòng vệ sinh, từ
trên cầu tàu nhìn xuống thấy mấy bà nấu bếp chiên xào, vợ tôi nói chắc
mấy bả múc...nước sông lên nấu?
Chúng tôi xuống tàu chiếm mấy bàn ăn trải khăn có để bình hoa tươi lịch
sự rồi lên phía tầng trên ngắm cảnh. Tàu nổ máy mạnh lên bắt đầu
rời bến, từ đây xuống tới bến Dương Sóc khoảng 40 km chạy mất 4 tiếng
đồng hồ. Xe buýt chúng tôi sẽ đón ở Dương Sóc và đưa trở lại Quế Lâm.
Tàu chạy chầm chậm tốc độ 10 km một giờ, trên sông rất đông tàu du
ngoạn, chiếc này cách chiếc kia vài trăm thước. Dòng sông trong vắt
thấy rong xanh dưới đáy, hai bên bờ những ngọn núi dựng đứng như hòn
non bộ, trên bờ sông là những đám tre xanh dầy đặc và rất cao. Có những
đàn trâu to lớn nhởn nhơ gặm cỏ, những bầy dê lang thang và mấy ông già
đội nón tre đứng trên bè tre bắt cá bằng những con chim nước màu đen,
mõ dẹp như vịt. Ông ta cột hờ cổ chim và đẩy chúng xuống nước lặn bắt
cá. Ngoặm được cá chúng trồi lên bè và ông ta chận họng chúng lại lấy
cá ra! Tội nghiệp đồ ăn tới miệng còn phải nhả ra! Vài ba người cố chèo
theo và cập vào tàu đưa lên những tượng đá mời chào. Các bà ngại trả
lời lôi thôi nên kéo cánh cửa kính lại. Thấy các ông này cũng tội, nước
da xạm nắng, áo quần lam lũ, mỗi ngày chưa chắc gì bán được một món? Ở
đây dùng toàn là bè tre không thấy thuyền gỗ hay bất cứ một loại ca nô
hay tàu thuyền nào khác. Nhà nước đã quản lý tất cả chỉ có tàu du ngoạn
của các công ty nhà nước, còn dân chỉ có bè tre. Tre ở đây rất nhiều và
thân cây cao lớn như tre lồ ồ dài mười mấy thước.

Ngư ông trên chiếc bè tre

Những núi đá vôi bên bờ Li Giang

Ngư ông và cặp chim bắt cá
Tàu qua những ngọn núi có hình thiếu phụ bồng con đứng ngóng chồng
(Wangfu Rock), động Vương Miện (Crown Cave), núi 9 con ngựa (Painted
Cliff) vì cảnh giống bức tranh nổi tiếng “Chín con ngựa”, đồi 5 ngón
tay (Five fingers Hill). Cảnh núi giống vật gì thì người ta đặt tên cho
núi đó. Hòn Vọng Phu ở VN cũng có, một ở bờ biển miền Trung, một ở biên
giới Lạng Sơn miền Bắc. Ðến 11 giờ trưa những món ăn được dọn ra là
những đặc sản của Quế Lâm như vịt quay, bò xào, những con cá nho nhỏ
chiên dòn, khoai môn, bắp luộc, những con nghêu nhỏ và rong tảo vớt
trên sông Li. Rong tảo màu xanh như rong biển nhưng sợi nhỏ như tóc
tiên, người ta nói rằng rất bổ và trị được nhiều chứng bịnh, hàng năm
Quế Lâm phơi khô ép thành từng bánh xuất cảng ra nước ngoài bán rất đắt
giá. Nghe vậy nên tôi chiếu cố tận tình món này, ăn dòn dòn và có
mùi...thum thủm như nghêu sò! Rượu vào lời ra nên mọi người huyên
thuyên cười nói. Nhà truyền thông Cam Quận Vũ Chung mặt đỏ gay mua rượu
mời mọi người uống, cô Simone Nga nói năng chừng mực từng lời hôm nay
trước cảnh non nước hữu tình cũng nhậu tới bến và kêu mang thêm rượu
mời tất cả đoàn du lịch uống. Các cô tiếp viên trên tàu thỉnh thoảng
mang ra chào hàng một món ăn đặc sản nào đó như tôm chiên, còng chiên,
cô cũng mua để làm mồi nhậu. Lạ một điều là các món ăn này cũng trả giá
được, tiếp viên nói 50 yuan mỗi dĩa nhưng có người trả 20 yuan cũng bán
luôn!
Gần tới bến Dương Sóc hai bên bờ nhiều nhà cửa là những nhà hàng, khách
sạn, có bến cho mướn những bè tre có mái che và ghế ngồi và anh chèo bè
đứng phiá sau. Từng nhóm du khách nội địa đi thành từng đoàn và có đoàn
học sinh đi trên con đường dốc núi cạnh bờ sông vẫy tay chào chúng tôi.
Tàu chúng tôi đi ngang qua một cái động, nơi cửa động có những tảng
thạch nhũ tua tủa chĩa thẳng xuống. Gần đó một nhóm trẻ con bì bõm bơi
lội vui đùa nghịch ngợm, có những đứa trần truồng thân hình ốm o xạm
nắng, mặt môi tái xanh vì lạnh cười đưa ra hàm răng trắng hếu.
Bến thuyền Dương Sóc trên bờ tấp nập người đi, quang cảnh lao xao,
hướng dẫn viên du lịch cầm cờ gọi ơi ới. Trên bến nhóm họp như chợ trời
với những lều vãi bán hàng kỹ niệm. Ðồ bán ở đây ngoài những món như
vòng cẩm thạch, tượng Phật bán khắp nơi ở Trung Quốc, đặc biệt còn có
những món làm bằng tre như mặt ông già cười toe khắc bằng gốc tre và
chòm râu dài là những rễ tre tua tủa. Ðoàn du lịch chúng tôi không mua
đồ kỷ niệm mà hướng dẫn viên Dean dẫn đi tìm mua thuốc ho ở một tiệm
thuốc vừa bán thuốc đựng trong hộp như thuốc Tây vừa bán thuốc bắc chứa
trong những hộc tủ cao gần tới trần nhà. Nhiều người bị cảm ho từ hôm
viếng Long Môn Ðộng khi đi thuyền trên sông bị mưa lất phất và gió lạnh
cách nay 3 hôm. Ðược cạo gió trên xe và uống Tylenol nhưng bệnh không
thuyên giãm mà lại lây sang gần phân nửa số người trong đoàn. Lạ một
điều những người cao niên lại không bịnh mà bịnh là những người tương
đối còn trẻ 30-40 tuổi. Tôi thì lại không bịnh cảm ho chắc vì trong
mình mang nhiều thứ bịnh khác mà vi khuẩn độc hơn nên cảm ho không xâm
nhập được! Không bịnh nên trong khi mấy người kia lo mua thuốc thì tôi
có dịp ngắm cảnh phố phường Dương Sóc. Dương Sóc ngày xưa là buôn sóc
của người thiểu số có từ đời nhà Minh, ngày nay là một phố huyện chuyên
sống bằng du lịch. Nơi đây có những con phố rất đẹp đầy bóng cây cao và
râm mát với vài trái núi sừng sững đứng cạnh phố phường.
Chúng tôi lên xe để trở về Quế Lâm, con đường dài khoảng 80 km len lỏi
qua những vùng rừng núi rất đẹp, rồi tới những vườn cây ăn trái xanh um
trồng chuối, bưởi, vải, nhãn...Qua những làng chuyên nghề làm bàn ghế,
giường, xe đẩy con nít bằng tre, họ bày sản phẩm ra hàng hiên trước
nhà. Có những nơi họ chuyên nghề điêu khắc đá làm tượng Phật, bàn ghế
đá để ngoài vườn, hòn non bộ, bia mộ v.v...Vùng này rất đẹp vì canh cối
xanh tươi nhưng hãy còn thưa vắng dân cư, làng này cách xa làng kia
bằng những lũy tre và con đường quanh co uốn khúc nên quang cảnh luôn
luôn thay đổi đẹp như bức tranh làng quê lại có cảnh núi rừng.
Ðộ hơn một giờ sau chúng tôi về tới Quế Lâm vì thấy vườn cây trái bên
đường nên có nhiều người muốn mua trái cây, vì vậy hướng dẫn viên nói
với bác tài ghé ngang chợ Quế Lâm cho chúng tôi mặc sức mà mua. Chợ Quế
Lâm cũng có nhà lồng chợ như những chợ ở VN và hàng trái cây, bông hoa
cũng bày bán trước chợ cạnh con lộ xe ngừng. Tôi mua bưởi và nhãn, giá
rẻ và cũng ngon, các bà có người mua lôm chôm, sầu riêng là những loại
trái cây không trồng được ở Quế Lâm mà nhập cảng đâu từ Thái Lan nhưng
cũng rất tươi và ngọt.
Hướng dẫn viên Dean công bố chương trình tối nay nghe rất hấp dẫn : sau
khi về đến khách sạn sẽ tan hàng về phòng tắm rữa, nghỉ ngơi chút đỉnh
sau đó tập trung đi ăn tối và kế tiếp là đi xem chương trình ca vũ nhạc
của các dân tộc thiểu số sống ở Quế Lâm.
Trịnh Hảo Tâm
(Tháng Năm vào lúc giữa Xuân
Sương mù buổi sáng, đến trưa nắng vàng)
Cùng một tác giả đã phát
hành 2 quyển ký sự du lịch “Trên Những Nẻo Đường Việt Nam” và “Miền Tây
Hoa Kỳ” cả hai sách đồng giá 15 US$ mỗi quyển, do nhà sách Văn
Bút (714) 895-7080 phát hành và đã có bán tại các nhà sách. Ở xa
gởi ngân phiếu 15 US$ về tác giả, sách có chữ ký được gởi đến tận nhà:
TRỊNH HẢO TÂM
3683 Hawks Drive
Brea CA 92823
Ðiện thoại 714-528-1413 Nhà
909-395-2134 Sở
Email:
trinhhaotam@hotmail.com