Ký sự du lịch Trung Quốc
Bài 26: Đồi Voi và Động Sáo Trúc ở Quế Lâm
Trịnh
Hảo Tâm
Ðộng Sáo Trúc (Reed Flute Cave) còn
gọi là Ðộng Lô Ðịch là thắng cảnh đẹp ở Quế Lâm sau cảnh sông Li. Ðộng
Sáo Trúc cách trung tâm Quế Lâm 5 km về hướng Tây Bắc nơi đây có những
động đá rộng, vào sâu bên trong quang cảnh lung linh huyền ảo với những
thạch nhũ tạo thành những hình tượng muôn hình vạn trạng khiến du khách
mê hồn như lạc vào động thiên thai. Thật ra gọi là Ðộng Sáo Sậy thì
đúng hơn vì chữ “reed” có nghĩa là sậy (một loại cỏ lớn có đốt và thẳng
thường mọc ở vùng đầm lầy). Ðộng mang tên này vì vùng bên ngoài có rất
nhiều sậy mọc và người ta dùng nó để làm sáo, một nhạc cụ dùng để thổi,
hơi gió qua những lỗ nhỏ phát ra thanh âm.
****
Buổi sáng ngày 17-10-2005 chúng tôi lên xe đến Ðồi Voi (Elephant Hill)
ở về phiá Nam thành phố cạnh bờ sông Li và một nhánh nhỏ của nó có tên
là sông Taohua (Hoa đào nở). Con đường dọc bờ sông Li gần điểm du lịch
Ðồi Voi rất đẹp, là khu phố cổ với những hàng cây râm mát, biệt thự xưa
cũ nay được biến thành cơ quan nhà nước hay nhà hàng, khách sạn. Xe
chúng tôi đậu bên lề đường chờ Dean là hướng dẫn viên vào thu xếp chỗ
đậu xe và mua vé tham quan cho cả đoàn. Trong lúc ngồi trên xe có một
anh chàng cỡi xe đạp đến mời mua chôm chôm và chôm chôm của anh ta tươi
và rất ngọt. Dean trở ra xe phát vé (giá 20 yuan) và hướng dẫn chúng
tôi vào cửa. Dọc theo hàng rào trước cửa vào là những bảng hiệu quảng
cáo bán các sản phẩm như máy vi tính, điện thoại di động, thuốc bổ
v.v...tôi không đọc chữ được nhưng xem hình. Qua cửa bước xuống những
bậc thang bờ sông thấp ở phía dưới, du khách rất đông nói cười rộn rã
trước dãy cửa hàng bán phim chụp ảnh, pin, bưu ảnh (postcard), nước
ngọt, đồ kỷ niệm v.v...Nhìn về hướng Nam là một ngọn đồi nằm chận dòng
sông nhưng chân đồi ở ngoài sông bị nước chảy tạo thành một cái hang
thông gió nhìn như con voi đang uống nước. Bên trên đỉnh đồi có
một khối đá nghiêng có dạng một đuôi kiếm. Người ta kể rằng: ngày xưa,
có một con voi vốn là tướng trời được phái xuống trần làm việc. Khi tới
Quế Lâm, thấy cảnh đẹp nên ở lại trần gian. Thượng đế tức giận sai
thiên lôi đem gươm đâm vào lưng voi và đày nó thành đá đứng muôn đời
bên bờ sông Li. Câu chuyện có ý muốn nói rằng làm tướng trời cũng không
bằng làm dân Quế Lâm (?). Ðêm trăng mặt sông phản chiếu ánh trăng như
dát bạc, nhìn mặt sông qua hang tròn, thấy như một mặt trăng. Các thi
nhân ngày xưa cho rằng có hai mặt trăng: trên trời một mặt trăng và
dưới sông một mặt trăng!
Ðồi Voi ngày xưa được gọi là đồi Li, đồi Yi, đồi Chenshui có lịch sử
hàng trăm triệu năm, có cao độ 200 mét, đỉnh đồi cách mặt sông là 55
mét. Bên trong vách động có 70 câu thơ khắc trên đá ca tụng vẻ đẹp nơi
đây, ghi niên đại đời nhà Ðường, nhà Tống. Trên đỉnh đồi Voi hiện lên
nền trời tháp chùa cổ có tên là chùa Puxian được xây từ thời nhà Minh
(1368-1644). Ðồi Voi là hình ảnh biểu tượng của Quế Lâm.
Lang thang bên bờ sông chụp hình thì có các cô gái che dù mặc quần áo
sắc tộc mời đứng chung chụp hình. Mỗi cô ra giá 5 yuan cho một lần chụp
(tôi chụp cả chục tấm cho chắc ăn!). Các bà trong đoàn cũng kêu các cô
đứng chụp. Các cô gái kiếm được bộn tiền sáng nay nên mặt mày cô nào
cũng tươi rói.

Những thiếu nữ sắc tộc chụp hình với du khách ở Ðồi Voi

Ðồi Voi có hình dáng như con voi uống nước
Rời đồi Voi xe chúng tôi
chạy lên hướng Bắc vào cổ thành cũng nằm cạnh bờ sông Li, nơi đây là
trung tâm Quế Lâm ngày xưa nhưng bây giờ muốn giữ cảnh cổ nên không cho
cất những kiến trúc mới. Thành cũng xây bằng gạch nung đen nhưng
tường thấp và mõng không cao hơn nhà dân bao nhiêu nên khó thấy, thêm
nữa lại bị cây cối che phủ. Bên trong thành là tư dinh của hoàng tử
Jingjiang họ hàng trong hoàng tộc nhà Minh, làm quan trấn ở đây. Xung
quanh tư dinh quan trấn là những ngôi nhà lớn tường vàng, ngói đỏ kiến
trúc có vẽ Âu Châu xây khoảng đầu thế kỷ 20 ngày nay là trường Ðại Học
Sư Phạm. Chúng tôi vào đây để viếng một thắng cảnh có tên là Solitary
Beauty Peak (Ðộc Tú Sơn - Duxiu Peak) là một ngọn núi thẳng đứng như
cột nhà cao 216 mét, người Trung Hoa gọi là Nam Thiên Nhất Trụ
(Sky-Supporting Pillar in the South). Thời Nam Triều (420-589) Yan
Yanzhi tổng trấn Quế Lâm đã cho khắc dòng chữ “Không nơi nào đẹp
hơn ngọn độc đỉnh này” từ đó mới có tên là Solitary Beauty Peak.
Xe chúng tôi đậu lại dưới chân núi là khu trường đại học nên có rất
nhiều nhà cửa và cây cối lâu đời nhưng được chăm sóc khá sạch sẽ, lối
đi trồng hoa tươi mát. Cạnh đó là phòng tranh của trường đại học, hướng
dẫn viên cho biết ai muốn vào xem và mua tranh thì vào, ai thích lên
núi Ðộc Tú Sơn thì có đường lên nhưng khá vất vả, bù lại đứng trên ngọn
sẽ thấy vẻ đẹp của thành phố Quế Lâm phiá dưới chân mình (vé tham quan
là 5 yuan đã mua cho cả đoàn khi vào khu này).
Chúng tôi vào xem tranh vẽ bằng đủ mọi thể loại, cũng đẹp và giá tương
đối hợp lý. Bà qủa phụ Hoài Trung (ban tam ca Thăng Long gồm Hoài
Trung, Hoài Bắc, Thái Thanh) có vẻ thích bức tranh vẽ một bầy ngựa (có
lẽ bà nhìn bức tranh nhớ lại nhạc phẩm “Ngựa Phi Ðường Xa” không ai ca
hay hơn ông Hoài Trung với những tiếng ngựa hí bằng giọng của ông). Bà
nhờ tôi hỏi giá với các cô bán tranh và sau khi trả giá mua được với
giá 25 USD. Tôi nói thêm với bà đó là bức tranh “Mã Ðáo Thành Công”
theo tích “Phú Ông Thất Mã” (Phú ông mất ngựa rồi mấy hôm sau ngựa mất
dẫn một bầy ngựa khác về).
Bà vợ nhà tôi rũ lên núi Ðộc Tú Sơn hay là Ðộc Tuyệt Ðỉnh, đường lên
núi 396 bậc thang lát đá tảng, cây cối, hoa lá, dây leo dọc theo đường
lên rất đẹp. Chúng tôi leo qua các tảng đá Dushu (Học Vấn), Taiping
(Hòa Bình) và vũng nước Yueya (Lưỡi Liềm). Tôi lười và cũng muốn dành
sức vì chút nữa còn phải vô...động nên tôi leo nửa chừng thì tuyên bố
leo không nỗi nữa nên không có dịp ngắm bức tranh toàn cảnh Quế Lâm và
những ngọn núi bao quanh. Nhưng đứng nửa chừng núi vẫn thấy được những
cao ốc và ngôi nhà thờ Thiên Chúa giáo nhỏ gần đó.
Rời khu cổ thành xe chúng tôi đến Ðộng Sáo Trúc chỉ cách cổ thành
khoảng 5 km về hướng Tây Bắc. Thành phố Quế Lâm nhỏ nên vùng Ðộng Sáo
Trúc được xem là vùng ngoại ô rất nhiều cây cối xanh tốt, ao đầm và
những vườn rau cải. Xe qua cây cầu phiá xa có nhiều quả núi vôi đứng
thẳng rồi xe đi vào con đường ngoằn ngoèo để lên một ngọn núi
nhiều cây cối, đó là núi Ðộng Sáo Trúc. Phía bên ngoài người ta bày
hàng quán bán khoai lang nướng, những khúc mía màu nâu đỏ, hàng thủ
công làm bằng gỗ và cũng có bán những cây sáo nhỏ làm bằng sậy sơn màu
đỏ thẫm (mua ở đây nhớ trả giá). Sau đó phải bước lên những nấc thang
để lên khu bán vé có những cửa hàng giải khát và bán qùa lưu niệm. Vé
vào cửa để tham quan động là 60 yuan. Con đường đi trong động có hình
chữ U dài 240 mét, vào một cửa và theo hướng dẫn viên vào động tham
quan nghe thuyết trình mất độ một giờ và ra cửa khác cách cửa vào cũng
không bao xa. Bên trong động không tối lắm nhờ những ngọn đèn xanh đỏ
chiếu lên trần động cho ta thấy những hình thù lạ lùng, có những tảng
đá như khu rừng nấm, có những tảng như con hạc đứng trầm ngâm, như con
bạch tuột có những chân dài tủa xuống phía dưới. Tất cả do nước trên
ngọn núi mang chất vôi nhỏ xuống hàng triệu năm xoi mòn những tảng đá
mà tạo thành. Có những dòng giọt nước nhỏ xuống, đóng vôi tạo thành
những cột thạch nhũ tua tủa. Cảnh vật muôn hình vạn trạng tùy theo
người tưởng tượng: nào là tiệc bàn đào của Tây Vương Mẫu, chỗ kia là
thủy cung của Ngưu Ma Vương. Người Trung Hoa có thói quen thần thánh
hóa mọi sự vật bằng những huyền thoại, hư cấu nên trong động có nhiều
chỗ được mang tên là Ðiện Thủy Ngọc (Crystal Palace), Long Tự (Dragon
Pagoda), Trinh Nguyên Lâm (Virgin Forest), Hoa Qủa Sơn (Flower and
Fruit Mountain). Trong những tên đó nhiều nơi ta phải vận dụng óc tưởng
tượng nhưng những huyền thoại chung quanh nó nghe kể cũng thú vị toàn
là chuyện thần tiên, lãng mạn. Có một vũng nước trong động được đèn màu
phiá vách động chiếu xuống mặt nước lung linh, phía sau là hàng trăm
tảng đá nhú lên cao thấp hình thù khác nhau, đứng xa nhìn như khung
cảnh thành phố New York ban đêm từ biển nhìn vào, vách động là nền
trời, những hòn đá nhô lên là những cao ốc, lại có chóp đá
giống như tượng nữ thần tự do giơ cao ngọn đuốc (chóp đá này dám họ tạc
rồi gắn thêm vào?). Cảnh “thành phố New York” này được giăng đèn rất
lung linh huyền ảo.

Bên trong Ðộng Sáo Trúc
Mặc dù trong động có nhiều loại đèn khác nhau nhưng với máy chụp ảnh cá
nhân vẫn không đủ ánh sáng cho ta hình rõ đẹp ngoại trừ máy ảnh chuyên
nghiệp có đèn chụp cực mạnh. Vì vậy vài nơi như Crystal Palace và
Flower and Fruit Mountain có thợ hình nhà nghề chụp dạo với máy và đèn
tốt, giá là 20 yuan cho mỗi tấm ảnh. Trong động có khoảng 70 câu thơ ca
tụng cảnh đẹp Ðộng Sáo Trúc người ta cho rằng được khắc từ đời Ðường,
chứng tỏ động đã nổi tiếng là một thắng cảnh từ thời ấy.
Rời Ðộng Sáo Trúc chúng tôi đi ăn trưa rồi được đưa đi xem ngọc trai
trong một cửa hàng chuyên môn về ngọc trai được nuôi ngoài biển. Theo
lời giới thiệu của cửa hàng thì ngọc trai tại nơi đây được nuôi tại
nhiều điạ điểm khác nhau trong đó có một trại nuôi trai ở vùng biển
Vịnh Hạ Long ở Việt Nam mà ông ta cho rằng phẩm chất được xếp hạng cao
cấp chỉ thua ngọc trai Nhật Bản mà thôi. Hạt trai ngày trước chỉ có màu
trắng tinh và trắng ngà, bây giờ lại có thêm màu đen tuyền. Ở cửa hàng
ngọc trai được xem những màn trình diễn thời trang do các cô người mẫu
trong những kiểu y phục khác nhau, đeo những chuỗi hạt trai ra trình
diễn.
Sau đó chúng tôi ra phi trường Quế Lâm ở hướng Nam thành phố đáp chuyến
máy bay của hãng Shandong Airlines để đi Hàng Châu (Hangzhou) thuộc
tỉnh Chiết Giang (Zhejiang). Trong lúc chờ đợi ở phi trường có một cô
gái hỏi chúng tôi là người Hoa ở tỉnh nào sao tiếng nói lạ quá? Tôi nói
là người VN nhưng ở Mỹ. Cô không hiểu nhiều tiếng Anh và có vẻ
không biết VN là nước nào? Tôi hỏi cô ta biết VN ở đâu không? Cô lắc
đầu. Tôi nói VN ở phiá Nam gần đảo Hải Nam đó. Tôi hỏi cô ta đi đâu? Cô
trả lời đi về Sơn Ðông, cô ở trong đoàn nhân viên một nhà máy thuộc
tỉnh Sơn Ðông đi du lịch Quế Lâm 5 ngày. Cô gái hỏi tôi chứ biết Sơn
Ðông không? Tôi nói ngày xưa ở chợ tỉnh Trà Vinh tôi hay có những đoàn
hát sơn đông mãi võ, chắc họ là người Sơn Ðông đến nhổ răng, múa võ và
bán thuốc. Hàng xóm phố tôi ở cũng có một tiệm làm răng hiệu là Ðỗ Ðoàn
Viên là người Sơn Ðông. Cả gia đình nói tiếng Sơn Ðông , nói nhanh và
giọng xì xồ như gây lộn. Ông có một bà mẹ già bị bó chân từ nhỏ nên đi
từng bước ngắn như sáo nhảy. Bà hay đút cơm cho mấy thằng cháu nội, khi
tụi nó không muốn ăn, chạy chỗ khác thì bà đành chịu, đứng một chỗ, cầm
chén cơm, miệng xì xồ la mắng! Tôi ghét cái ông thợ làm răng này vì mỗi
lần nhức răng là má tôi “áp tải” tôi đến tiệm ông. Tôi bị vợ ông kềm
chặt trên chiếc ghế làm răng và ông ta mài răng tôi để trám bằng cái
lưỡi khoan chạy bằng bánh xe mà ông vừa mài răng vừa đạp lia lịa như
người ta đạp máy may!
Máy bay cất cánh, nhìn xuống đất chen chúc những cụm núi xanh như những
gò mả, những cánh rừng, ao hồ đây đó và dòng sông Li dài uốn khúc như
rắn lượn. Nó lượn mãi và mất hút tận chân trời.
TRỊNH HẢO TÂM
(Mùa Xuân còn ở Cali
Hoa vàng chắn lối Xuân đi chưa đành!)
Cùng một tác giả đã
phát
hành 2 quyển ký sự du lịch “Trên Những Nẻo Đường Việt Nam” và “Miền Tây
Hoa Kỳ” cả hai sách đồng giá 15 US$ mỗi quyển, do nhà sách Văn
Bút (714) 895-7080 phát hành và đã có bán tại các nhà sách. Ở xa
gởi ngân phiếu 15 US$ về tác giả, sách có chữ ký được gởi đến tận nhà:
TRỊNH HẢO TÂM
3683 Hawks Drive
Brea CA 92823
Ðiện thoại 714-528-1413 Nhà
909-395-2134 Sở
Email:
trinhhaotam@hotmail.com