Ký sự du lịch Trung Quốc
Bài 4: Thử ăn món Vịt Bắc Kinh
Trịnh
Hảo Tâm
Người ta
thường nói tới Bắc Kinh việc đầu tiên là phải đi thăm Vạn Lý Trường
Thành và thứ nhì là phải ăn vịt Bắc Kinh. Vịt quay Bắc Kinh thì ở thành
phố này có đến hơn một trăm nhà hàng bán và với “kinh tế thị trường”
thì nhà hàng nào cũng quảng cáo là ngon nổi tiếng. Chọn nhà hàng Vịt
Bắc Kinh chính gốc với hơn 140 năm chuyên môn món vịt quay để ăn cho
biết ngon dở thế nào rủi mai này dịch cúm gà đe dọa, món vịt quay cấm
bán, ta sẽ không hối tiếc là tới Bắc Kinh mà chưa ăn món vịt cũng như:
Sống trên đời không ăn dồi
chó
Chết xuống âm phủ biết còn
có hay không?
Buổi tối ngày đầu
tiên ở Bắc Kinh 9-10-2005 chúng tôi được đưa đi ăn món Vịt Bắc
Kinh nổi tiếng ở nhà hàng cũng nổi tiếng là nhà hàng Qianmen Quanjude
trên con đường chính theo hướng Bắc Nam cách Thiên An Môn chừng 1 mile
về hướng Nam. Ðịa chỉ nhà hàng là 32 Qianmen Dajie mở cửa mỗi ngày buổi
sáng từ 11 đến 1 giờ 30 trưa và chiều từ 4 giờ 45 đến 8 giờ tối.
Thấy bảng đề giá món vịt Bắc Kinh là 168 yuan (1 US$= 8 yuan) khoảng 21
đô la cho một người ăn. Nhà hàng quảng cáo là mở cửa từ năm 1864 và
truyền đến ngày nay là đã 5 đời và người chủ hiện tại là bà Yang Zong
Men trên 60 tuổi. Theo lời của ông Lương Kiện giáo sư đại học Bắc Kinh
hồi hưu cộng tác với AV Travel hướng dẫn viên đoàn chúng tôi cho biết
nguyên thủy tiệm vịt quay này ở Nam Kinh nhưng ở đó người ta không biết
thưởng thức, sau khi dời lên Bắc Kinh mới nổi tiếng. Những con vịt ở
đây đã được nuôi vỗ cho béo bằng những thức ăn riêng như đậu xanh hay
gì đó mà nhà hàng giữ bí mật không tiết lộ.
Nhà hàng rất lớn có nhiều
tầng lầu như một thương xá, mỗi tầng có nhiều phòng ăn lớn nhỏ khác
nhau đầy thực khách, được ngăn riêng ra tùy theo số người trong
nhóm và nhân viên rất đông mặc đồng phục áo đại lễ màu đỏ trong
khi những người bếp mặc áo trắng đầu đội nón bếp trắng. Vì đã đặt trước
nên chúng tôi được đưa thẳng lên lầu 2 ngồi trong một phòng lớn chung
với những thực khách lạ khác là người địa phương. Khi đi ngang qua các
phòng ăn khác trên tường dọc theo hành lang có treo hình những lãnh tụ
trên thế giới đã từng ghé ăn ở nhà hàng như nữ hoàng Anh, Fidel Castro,
Tổng Thống Bush cha, Bill Clinton và Kissinger. Khi chúng tôi ngồi vào
thì trên bàn đã có những dĩa khai vị như gan vịt phá lấu rất ngon và
những món khác nghe nói cũng làm bằng thịt vịt nhưng ăn rất lạ miệng và
có món bắp luộc cắt ra từng nửa trái. Một anh đội nón đầu bếp đẩy ra
một chiếc bàn nhỏ trên là mâm bạc có con vịt quay mập da đỏ tươm mỡ
bóng loáng. Anh ta dùng dao thật bén lạng ngược từng miếng da vịt ra
hơi sâu một tí để mỗi miếng đều có 3 phần là da dòn phiá ngoài, lớp mỡ
chính giữa và chút thịt bên trong. Một anh bồi bưng dĩa da vịt vừa lạng
xong đó đến bàn chúng tôi, anh ta làm cho chúng tôi xem cách ăn da vịt:
anh ta lấy một miếng bánh tráng dẹp như miếng tortilla của người Mễ,
gấp một miếng da vịt và một cọng hành lá bỏ vào, phết một chút tương
như tương ăn phở. Chúng tôi làm theo, ăn thấy cũng ngon và béo nhung
không đến nỗi ngậy vì mỡ. Mỗi người ăn 2 cuốn như vậy là hết dĩa da
vịt. Sau đó họ tiếp tục dọn lên những món khác như thịt vịt quay, rau
cải xào, vài món lạ không biết làm bằng gì và một tô canh “đại dương”
lỏng bỏng nước luộc vịt màu đục như sữa. Tôi nếm thử thấy ngọt ngọt như
nước canh quán cơm gà Siu Siu ở sân chợ An Ðông ngày xưa. Cô Simone Nga
biết chúng tôi cốt cách bần cố nông, ăn chắc mặc bền nên kêu thêm cơm
trắng để ăn với cải xào. Những người VN đi du lịch Trung Quốc đã từng
ăn món Vịt Bắc Kinh đều chê vịt quay Bắc Kinh quảng cáo rùm beng nhưng
thua vịt quay ở chợ Tàu San Francisco hay ở Little Saigon. Tôi nghĩ là
tại họ kỳ vọng nhiều quá sau khi đọc những bài thổi phồng Vịt Bắc Kinh
từ những tờ báo ngoại quốc rồi khi đi ăn đâm ra thất vọng hay là họ
được dẫn đi ăn ở những nhà hàng Vịt Bắc Kinh khác vì hiện nay có đến
hơn một trăm nhà hàng Vịt Bắc Kinh khác? Còn tôi lại nghe những lời chê
từ những bạn bè về Vịt Bắc Kinh nên đến đây ăn mà nghĩ rằng nó sẽ dở
nhưng chưa biết dở đến cỡ nào? Lặn lội mấy ngàn dặm sang Bắc Kinh để
thử món vịt quay, sau khi ăn qua tôi thấy nó không tệ mà ngon là đằng
khác nhất là những món đi kèm như món gan vịt phá lấu rất lạ miệng. Ở
Bolsa vì là nơi người VN giàu nhất, sành ăn nhất nên món ăn nào cũng
được chế biến lên đến hàng tột đỉnh, vịt quay Bắc Kinh có ngon lắm cũng
cỡ Bolsa là cùng! Trở về Bolsa gặp anh Trần Nguyên Thắng thì “chàng
trai nước Việt” của chương trình phát thanh “Một Giờ Vòng Quanh Thế
Giới với AV Travel” cho biết: “Ngày trước rất tệ nhưng AV Travel đã nói
với nhà hàng thay đổi thực đơn cho hợp khẩu vị người VN chúng ta.” Có
thể vịt quay Bắc Kinh chợ Tàu Los Angeles hay San Francisco ngon hơn
nhưng quan trọng một điều là món Vịt Bắc Kinh đã nổi tiếng thế giới nên
khi tới Bắc Kinh phải ăn tại nhà hàng chính gốc cho biết ngon dở thế
nào? Ðiểm đặc biệt là nhân viên nhà hàng dọn dẹp rất mau lẹ, khách vừa
rời khỏi bàn 5 phút sau là một bàn mới với chén dĩa sẵn sàng tiếp khách
mới.

Anh phụ bếp trổ tài lạng da
vịt thành từng miếng nhỏ

Biểu diễn cách ăn da vịt
như thế nào?
Sáng ngày thứ nhì ở Bắc
Kinh, 6 giờ 30 điện thoại mới báo thức nhưng 5 giờ tôi đã dậy rồi và
ngủ lại không được vì vẫn còn quen với giờ Cali. Buổi sáng ở Bắc Kinh
rất vắng vẻ, nhìn xuống đường trời sáng hẳn mà trên đường lác đác vài
chiếc xe đạp khác với Sài Gòn 4, 5 giờ sáng trời còn tối mà hàng quán
xôn xao, cà phê cà pháo, bánh cuốn bánh còng, chợ búa nhóm họp gọi nhau
ơi ới, xe 3 ba bánh gắn máy chở hàng ra chợ bóp còi ầm ĩ. Có lẽ dân Bắc
Kinh đã quen với lối sống xã hội chủ nghĩa, không buôn bán làm ăn cá
thể mà đi làm trong những hãng xưởng và cửa hàng quốc doanh. Những nơi
này mở cửa hoạt động theo giờ hành chánh, sớm lắm là cũng phải 8 giờ.
Chúng tôi xuống ăn sáng, phải nói trong những chuyến du lịch thích nhất
là những bữa ăn sáng, được rảnh rang nhâm nhi tách cà phê và chọn món
ăn mình thích cho bõ cả năm tất tả đi làm không biết bữa ăn sáng là gì?
Có chăng là một khúc bánh mì Cali hay một cái donut Pnom Penh rồi ra xa
lộ trôi nổi theo dòng đời bên xuôi bên ngược, bên đỏ bên vàng. Mấy khi
được làm dân tư bản “mại sản” dựa ngửa ghế mây cho các cô hầu bàn con
cháu bác Mao phục vụ! Các cô làm cho khách sạn quốc doanh 5 sao này
chắc cũng được tuyển lựa dữ lắm nên cô nào cũng xinh cũng đẹp: môi son,
mũi cao, da trắng, mắt phượng, chân dài. Một cô lớn tuổi nhất, người
nẩy nở chắc là cấp chỉ huy mặc đồ cũng khác, ngoài áo sơ mi trắng bỏ
trong váy xậm dài qúa gối một chút còn khoác thêm một áo bên ngoài. Cô
này thường ra đón khách và hướng dẫn vào bàn. Vẻ đẹp cô ta đến tuổi vừa
tròn có lẽ phảng phất nét Tây Thi, Bao Tự hay Dương Qúy Phi? Mãi vừa mơ
màng vừa nhâm nhi tách cà phê cho tới khi thấy dáng cao gầy với áo ấm
vàng xậm màu da bò của ông Lương Kiện đi vào tôi mới chợt nhớ đã tới
giờ lên đường đi thăm Lăng Tẩm Triều Minh và Vạn Lý Trường Thành.
Tám giờ sáng chúng tôi khởi
hành, xe chạy về hướng Bắc, buổi sáng thứ hai đường phố Bắc Kinh càng
đông xe cộ. Ở các ngã tư có đèn giao thông, đèn xanh vừa bật lên là xe
đạp dàn hàng ngang vội tuôn đi trước xe hơi và quẹo trái lại có quyền
ưu tiên hơn những xe đi thẳng! Hai dòng xe cộ đi thẳng và quẹo trái cứ
đan vào nhau, mình không quen trông rất ớn! Người lái xe người nọ nhìn
người kia mà cứ từ từ tiến tới. Người đi bộ băng qua ở các ngã tư , mỗi
khi đèn đi bộ màu trắng bật lên, họ đi trong 2 lằn vạch cho người đi bộ
nhưng những xe quẹo trái ở phía bên kia vẫn tiến tới không nhường người
đi bộ! Mỗi lần chúng tôi băng qua đường là có hướng dẫn viên đưa cao
ngọn cờ dẫn qua đường vậy mà cũng hồi hộp tim thắt, xuất mồ hôi! Trường
hợp đi chơi riêng không theo đoàn, chúng tôi phải nhập vào những người
địa phương để băng qua đường. Nhưng người địa phương nhiều khi
cũng...lạng quạng còn hơn chúng tôi! Có một lần băng qua công trường
vòng xoay trước cổ thành Tây An, một anh chắc là nông dân hay công nhân
dưới quê lên đang cùng bước với chúng tôi từ từ băng qua đường trong
khi một xe buýt đang tiến đến. Tài xế xe buýt nghĩ rằng anh sẽ đi chung
với chúng tôi và sẽ nhường đường cho xe buýt, đột nhiên anh tách ra
phóng tới trước, tài xế hoảng hồn dợm chân đạp thắng. Phản ứng tự nhiên
tôi vội nắm tay anh chàng giữ lại. Tôi với anh khác giòng máu và tiền
nhân của anh đã từng đô hộ đất nước tôi nhưng trước hiểm nguy cho anh,
phản ứng tự nhiên tôi nắm tay anh lại! Anh ta có thể tưởng tôi
cũng là người Tàu chứ không phải là người nước khác?
Xe đạp và người đi bộ có
lúc thản nhiên chen với xe hơi trên đường lộ và đổi lại xe hơi cũng vô
tư chạy luôn lên hè phố có lối đi dành cho người đi bộ (sidewalk) vì
dưới lòng đường xe không có chỗ đậu nên thường chạy để đậu trên vĩa hè.
Trên đường các làn xe (lane) rất hẹp có nơi rộng chừng 10 feet nên
khoảng cách giữa hai xe rất gần nhau. Ngồi trên xe buýt này có thể vói
bắt tay với người ngồi trong xe chạy bên cạnh, nên phải cẩn thận không
nên đưa tay ra ngoài. Xe buýt tôi đi nhiều lần quẹt những cành cây bên
đường. Thấy chúng tôi từng hồi thốt lên những tiếng “ố ô!”, hướng dẫn
viên David trấn an và hãnh diện tuyên bố rằng: “Qúy vị đừng lo mà hãy
thư giãn “relax” vì tài xế ở Bắc Kinh toàn là tài xế...thượng hạng!”
Tôi hỏi còn tài xế hạng nhất thì ở đâu? David nói: “Chết hết
rồi!” Sáng nay trong khi di chuyển trong thành phố Bắc Kinh tôi
đã chứng kiến một vụ cọ quẹt giữa một phụ nữ trẻ lái một xe nhỏ 4 chỗ
ngồi thắng không kịp ủi đít một xe truck nhỏ khác. Xe buýt tôi đi ngang
qua, hai bên từ tốn nói chuyện với nhau chứ không trao đổi những thanh
âm không lấy gì làm...trìu mến như ở VN!
Xe chúng tôi đi qua Tháp
Chuông và Tháp Trống có kiến trúc như 2 cái đền nằm cạnh nhau ở
phiá Bắc và cách Tử Cấm Thành vài dặm. Tháp được xây rất cao, nội tầng
chân tháp đã cao hơn nóc nhà dân. Theo David cho biết ngày xưa
tháp chuông dùng để điểm giờ, báo cho dân trong thành biết giờ giấc.
Tháp trống dùng để báo động cho Tử Cấm Thành biết mỗi khi có giặc kéo
đến. Thành phố Bắc Kinh có vài lớp kinh đào bao quanh thành phố rất
rộng bề ngang cũng khoảng đến 50 thước có lẽ ngày xưa dùng để dẫn nước
cho dân xài vừa làm hào ngăn giặc. Thành phố có 5 xa lộ vòng đai bao
quanh và xa lộ vòng bên trong nhất được xây song song với kinh đào, nền
cao của xa lộ hiện tại ngày xưa là tường thành và Tháp Chuông, Tháp
Trống xây nằm bên trong tường thành.

Tháp trống ở tường ngoại
thành phiá Bắc thành phố Bắc Kinh
Nhà cửa bên trong thành tức
xa lộ vòng đai thứ nhứt đều xưa cũ và thấp nhưng ra bên ngoài nơi vòng
đai 3 và 4 đều toàn là buyn đinh mỗi cái mấy chục tầng mới xây khoảng
10 năm trở lại. Càng ra xa buyn đinh càng mới, kiểu cách tân tiến, hệ
thống máy lạnh nằm bên trong không còn treo máy lạnh lòng thòng những
dây nhợ. David cho biết thập niên 1960 mơ ước của thanh niên Bắc Kinh
là “đạp, đồng, đài” tức xe đạp, đồng hồ và máy thu thanh (radio), lúc
đó ngoài đường toàn là xe đạp, nam nữ đồng phục áo Mao Trạch Ðông màu
xanh xám và trong túi áo là quyển sách Ðỏ do họ Mao viết. Sau khi Mao
Trạch Ðông chết năm 1976, Ðặng Tiểu Bình nhốt “tứ nhân bang” vào ngục
và áp dụng chính sách mở cửa “Mèo đen, mèo trắng không cần biết miễn
biết bắt chuột là được!”. Niềm mơ ước của thanh niên Bắc Kinh thập niên
1980 là xe gắn máy, truyền hình và tủ lạnh. Nhưng xe gắn máy nhập cảng
từ Nhật mấy năm số người chết vì tai nạn quá đông nên bị cấm lưu thông
ở thành phố (nhưng Trung Quốc hiện sản xuất xe gắn máy và bán sang VN
giá rẻ!). Sang thập niên 1990 mơ ước của giới trẻ Bắc Kinh là dàn máy
nghe nhạc kết hợp với truyền hình (Home Entertainment Center), máy vi
tính và điện thoại di động và bây giờ giấc mộng to hơn là làm chủ được
một căn hộ apartment và một chiếc xe con lắp ráp trong nước cũng được!

Bãi giữ xe đạp ở nhà ga xe
điện ngầm

Xe đạp và xe hơi đan nhau
trong buổi sớm mai tại một ngã tư ở Hàng Châu
Trịnh Hảo Tâm
(Cali vào độ giữa Thu
Buổi mai sương lạnh giăng
mù lối đi)
Cùng một tác giả đã phát
hành 2 quyển ký sự du lịch “Trên Những Nẻo Đường Việt Nam” và “Miền Tây
Hoa Kỳ” cả hai sách đồng giá 15 US$ mỗi quyển, do nhà sách Văn
Bút (714) 895-7080 phát hành và đã có bán tại các nhà sách. Ở xa
gởi ngân phiếu 15 US$ về tác giả, sách có chữ ký được gởi đến tận nhà:
TRỊNH HẢO TÂM
3683 Hawks Drive
Brea CA 92823
Ðiện thoại 714-528-1413 Nhà
909-395-2134 Sở
Email:
trinhhaotam@hotmail.com