Ký sự du lịch Trung Quốc
Bài 7: Vạn Lý Trường Thành
Trịnh
Hảo Tâm
Vạn Lý
Trường Thành dài 3,946 miles (6,350 km) chạy từ Liêu Đông gần biên giới
giáp Mãn Châu ở phiá Ðông đến Cam Túc, Hoàng Hà về hướng Tây là công
trình kiến trúc vĩ đại nhất thế giới. Sử sách không ghi rõ được xây từ
năm nào nhưng người ta đã thấy nó từ năm 656 trước Tây Lịch thời Xuân
Thu Chiến Quốc. Qua các triều đại Tần, Tề, Sở, Ngụy, Yên, Triệu, Trung
Sơn đều tu bổ và xây thêm để ngăn chận giặc Hung nô từ phương Bắc. Nhà
Hán và nhà Minh có công rất nhiều trong việc xây trường thành.
Gần Bắc Kinh có 3 địa điểm để viếng thăm Vạn Lý Trường Thành là Bát Đạt
Lĩnh (Badaling) , Mộ Điền Cốc (Mutianyu) và Tư Mã Đài (Simatai). Ðoạn
Vạn Lý Trường Thành Bát Ðạt Lĩnh nằm về hướng Tây Bắc trên dãy núi Thái
Hà cách Bắc Kinh 60 km được xây từ năm 1505 thời vua Chính Đức nhà
Minh. Bát Ðạt Lĩnh là vị trí chiến lược phòng thủ cho thành Bắc Kinh vì
nằm ngay phiá Bắc của đèo Juyongguan, phòng tuyến Bát Ðạt Lĩnh mất,
địch quân có thể tràn vào đường đèo mà kéo xuống Bắc Kinh. Trường Thành
Bát Đạt Lĩnh dài 4,770 mét nằm vắt vẻo qua vùng núi trùng điệp nối nhau
bằng 19 tháp canh hiện là một đoạn Vạn Lý Trường Thành tiêu biểu thường
xuyên được gìn giữ bảo trì. Còn những đoạn khác xây qua những vùng núi
xa xôi hiểm trở bị bỏ phế hoang tàn, dây leo cỏ mọc hoặc dân làng làm
sân phơi lúa tiểu mạch.
Vạn Lý Trường Thành Bát Đạt Lĩnh nằm trên cao độ 600 mét, công trình
nơi đây gồm có: tường thành, đài thành, phong hỏa đài và tháp canh. Đầu
tiên năm 1505 chỉ xây đài thành và phong hỏa đài trên nền cũ tường
thành do Tần Thủy Hoàng xây. Ðến năm 1571 xây tiếp những tường thành
nối liền các phong hỏa đài lại với nhau tạo thành một dãy tường thành
chạy ngoằn ngoèo như con rắn qua các ngọn núi mà mỗi ngọn là một tháp
canh. Tường thành cao trung bình 7.5 mét, dầy 4 mét, chiều rộng phần
đáy 6.5 mét và chiều rộng bên trên 5.8 mét đủ rộng cho 10 quân sĩ dàn
hàng ngang hay 6 con ngựa cùng đi một lúc. Vật liệu xây là đá tảng xây
tường và gạch nung lót lối đi và chất kết dính làm bằng vôi và mật mía
thay thế xi măng. Phiá trên tường thành còn xây thêm mỗi bên một tường
thấp cao 1 mét với nhiều lỗ vuông châu mai để đặt súng thần công chống
quân địch phiá dưới tràn lên. Mỗi khi quân địch xuất hiện, lính trên
tường thành đốt khói bằng phân chó sói nếu là ban ngày và ban đêm thì
đốt lửa. Từ năm 1468 những ước hiệu đã được đặt ra: một phát súng và
một ngọn lửa hay cột khói là báo hiệu có 100 địch quân, 2 phát súng và
2 điểm lửa hay khói là có 500 địch quân và 3 phát súng là hơn 1,000
quân địch. Những phong hỏa đài khi nhận đuợc tín hiệu từ đài bên ngoài
liền lập lại và cứ thế như vết loang từ ngoài vào trong và trong vài
tiếng đồng hồ tín hiệu báo động có thể truyền đi 500 cây số.
Năm 1900 khi liên quân bát quốc Âu Châu tiến chiếm thành Bắc Kinh, Từ
Hy Thái Hậu bôn tẩu về phiá Vạn Lý Trường Thành. Khi tới Bát Ðạt Lĩnh
bà trèo lên phóng hỏa đài để nhìn Bắc Kinh mà tiếc nuối cuộc sống xa
hoa nhung lụa đã qua. Từ đó một ngọn phóng hỏa đài ở đây được đặt tên
là “Bắc Kinh Vọng Thạch”.
Tường thành Bát Ðạt Lĩnh năm 1987 được Liên Hiệp Quốc phong tặng là “Di
Sản Văn Hóa Thế Giới” và hàng năm được cấp ngân khoản trùng tu bảo quản
từ đó chính quyền mới xây nhà bảo tàng và hệ thống xe cáp treo đưa lên
ngọn núi. Giá vé tham quan Bát Ðạt Lĩnh hiện nay là 80 yuan.
Rời lăng tẩm nhà Minh tức Thập Tam Lăng chúng tôi đi ăn trưa ở xưởng
sản xuất bình đồng tráng men sứ (Cloisonne) sau đó lên xe buýt đi về
huớng Tây Bắc độ 6 miles. Đây là vùng núi Thái Hà nằm trên cao độ 600
mét nên sương mù lãng đãng khắp vùng núi che mất ánh thái dương. Trời
giữa Thu nên núi đồi đã ngã màu xám và một vài ngọn cây lá đã đỏ. Sau
khi trả tiền lệ phí xa lộ, xe rẽ ra khỏi xa lộ nơi có bảng “Exit
Badaling Great Wall”. Chúng tôi qua khu đông đúc du khách với bãi đậu
xe có hàng chục xe buýt du lịch đang đậu nơi đó và tiến thẳng lên vùng
cao hơn. Có lẽ địa điểm này mới mở nên vắng vẻ du khách, hai bên đường
mở rộng ra làm bãi đậu xe nhưng chỉ có vài chiếc xe buýt. Sau khi ăn
trưa và xe chạy chầm chậm nên ai cũng buồn ngủ và đoạn đường vài miles
đó chúng tôi cũng đã “chập chờn nửa tỉnh nửa mê” nhưng khi nghe ông
Lương Kiện hô lên: “Đã đến...Vạn Lý Trường Thành! Mời qúy vị xuống” thì
ai cũng tỉnh giấc vì đi Trung Quốc là phải biết Vạn Lý Trường Thành!
Ông Lương Kiện nói tiếp: “ Bây giờ là 3 giờ, giờ Bắc Kinh, 4 giờ 30 quý
vị nhớ trở lại ngay địa điểm này”.

Du khách tấp nập leo lên Vạn Lý Trường Thành.

Xe cáp treo đưa du khách lên Vạn Lý Trường Thành
Chúng tôi kẻ trước người sau xuống xe, gió lạnh bần bật thổi, những
người bán hàng mặt xạm nắng cũng co ro trong những chiếc áo ấm và trên
đầu thì đội nón chạy đến mời mua áo thun, áo ấm, nón, quà lưu niệm. Vài
người trong đoàn chúng tôi không có mang theo áo ấm nên trả giá mua
ngay tại chỗ. Cô trưởng đoàn Simone Nga AV Travel vui cười khi mua được
một cái mũ lông chồn kiểu người Mông Cổ, có ông thì mua áo mão vua Càn
Long và đội để lên Vạn Lý Trường Thành! Nơi đây có xe cáp treo đưa
chúng tôi lên một đoạn trường thành ở lưng chừng núi. Đưa vé cho người
giữ cổng chúng tôi vào nhà xe cáp treo, từng xe không chạy đến, cứ 4
người vào xe và xe tự động đóng cửa lại mà không có một nhân viên nào ở
đây giữ an toàn cho khách đi xe. Chúng tôi ngồi xe treo lơ lửng giữa
trời, phiá dưới là núi với những lùm cây nho nhỏ, phiá trên là bầu trời
xám sương phủ la đà. Xe chầm chậm lên núi độ 10 phút sau thì tới, ra
khỏi nhà xe cáp và ra phiá tường thành thì gặp lại những người trong
đoàn đang co ro cười nói đứng ở đó. Nhìn ra phiá xa dãy trường thành
như con rắn đang nằm vắt ngang những trái núi, nhìn dốc cao đoạn trường
thành gần nhất thấy người ta nho nhỏ như đàn kiến nhiều màu sắc lố nhố
lên xuống từ đỉnh cao nhất là một tháp canh. Ông Lương Kiện cho biết
nếu ai chọn con đường dễ đi thì đi trường thành phiá tay trái còn ai
chọn con đường “chông gai” dốc đá thì đi về phía tay phải. Hình như mọi
người chúng tôi đều thuộc lòng câu:
“Ví như đường đời bằng phẳng cả.
Anh hùng hào kiệt có hơn ai?”
Và Mao Trạch Đông đã từng nói: “Bất đáo trường thành phi hảo hán”
(không lên tới trường thành không phải là anh hùng) nên mọi người đều
chọn con đường đi lên chứ không đi xuống. Và trên đỉnh núi cao có tháp
canh kia mà trường thành đang bò lên là điểm đích nơi đó có dựng tấm
bảng in nét chữ của Mao với câu vừa nói cũng như có người cấp tấm bằng
“Đáo Trường Thành” với giá 30 yuan có tên tuổi và mộc son cùng ngày
tháng. Chúng tôi hì hục leo lên, thấy dễ mà không dễ, leo chừng một
trăm nất thì chân mỏi, gối đau, người mệt. Phải níu vào ống thanh sắt
lan can đặt sát tường đá mà từng bước leo lên thật là cảnh... “mỏi gối
chồn chân cũng phải trèo!” Bọn nhà Minh ngày xưa chẳng có tiêu chuẩn
“standard” gì hết, nất thang nào cũng cao từ 1 feet rưỡi trở lên và lại
không đều nhau, có nất cao gần 2 feet!

Chứng chỉ bán cho những ai lên
tới Bát Ðạt Lĩnh
Trèo một đoạn trường thành đến một khoảng bằng phẳng thì dừng lại nghỉ
mệt và chụp ảnh. Nghề chụp ảnh của tôi vốn đã...không khá, ốm chụp
thành mập vì tôi không có theo một trường lớp nào chỉ là “tự biên tự
diễn” mà hôm nay lên đến đây cảnh cần chụp nhứt lại mây giăng sương phủ
che khuất vạn lý trường thành làm sao chụp cho đẹp được! Vừa chụp ảnh
vừa thở phì phò nghỉ mệt trong khi đám du khách trẻ qua mặt vừa đi vừa
cười giỡn vui vẻ ồn ào. Còn một đoạn chừng 200 bậc thang nữa đến tấm
bảng “Bất đáo trường thành phi hảo hán” thì tôi đành bỏ cuộc vì sợ cố
quá sẽ trở thành “quá cố”, thối lui trở xuống mà có người “xuyên tạc”
chế diễu cho rằng ai lên nửa chừng mà thối lui thì không phải là “hảo
hán” mà là...thối háng! Thôi cũng đành chấp nhận và làm theo lời thầy
thiền sư là nhắm mắt lại, hít thật sâu, thở ra chầm chậm và...miệng mỉm
cười!
Đứng trên trường thành nhìn hàng cờ đuôi nheo ngủ sắc bần bật bay trong
gió, nghe tiếng gió vi vu trong chiều Thu ảm đạm mà nghe như tiếng rên
than ai oán của hàng vạn sinh linh đã bỏ mình khi xây vạn lý. Vương Sơn
Linh một nhà thơ thời Đường khi quá bước đến đây đã chạnh lòng cảm tác
bài thơ sau:
Tỳ bà đổi tấu khúc tân thanh
Vấn điệu quan san hận biệt tình.
Biên ải nhạc sầu lan bất tận
Trăng thu biên ải phủ trường thành.
Trong thi văn VN học thời trung học cũng tả lại cảnh trống trường thành
vang động và khói bốc cao báo động giặc thù đang kéo đến, người thanh
niên phải giã nhà theo nghiệp đao cung để lại người chinh phụ bao năm
ngóng đợi:
Trống trường thành lung lay bóng nguyệt
Khói Cam Tuyền (1) mờ mịt thức mây
Chín tầng gươm báu trao tay
Nửa đêm truyền hịch định ngày xuất chinh
(Chinh Phụ Ngâm – Đoàn Thị Điểm)
(1) Một địa điểm trong tỉnh Cam Túc
Đó là cảnh chiến sĩ ra biên ải nơi trường thành ít khi trở lại. Còn
hàng triệu người bị trưng tập đập đá xây trường thành thay nhau phơi
thây trên núi cao hố thẫm xác thân bị vùi chôn đâu đó. Chuyện kể rằng
thời Tần Thủy Hoàng có chàng thư sinh ở xứ Giang Nam tên Vạn Hỉ Lương
vừa cưới được nàng Mạnh Khương thì có lịnh vua Tần bắt đi trưng tập xây
Vạn Lý Trường Thành. Thấy đã quá lâu không tin tức và muốn gửi áo ấm
cho chồng, Mạnh Khương phải lặn lội đi tìm nhưng không gặp, người ta
nói chồng nàng đã thác. Nàng khóc lóc thảm thiết, mặc tấm áo định mang
cho chồng vào và nhảy xuống Bắc Hải tự trầm. Ngày nay ngoài cửa Ðông
của Sơn Hải Quan còn ngôi miếu thờ người trinh nữ, trong miếu có hai
câu đối mà người ta cho là của nhà văn Văn Thiên Tường:
Tần Hoàng an tại tai,
Vạn Lý Trường Thành túc oán!
Khương nữ vị vong dã
Thiên thu phiến thạch minh trinh.
Tạm dịch:
Vua Tần ngồi yên sao đành?
Oán xây Vạn Lý Trường Thành.
Khương nữ nàng ơi không chết
Nghìn thu bia đá chữ trinh!
Kéo dài hơn 2600 năm trải qua biết bao đời vua, người Trung Hoa đã hy
sinh hàng triệu sinh linh xây Vạn Lý Trường Thành để làm một công trình
quân sự hiểm hóc chưa từng thấy trong lịch sử nhân loại . Đối với ngày
nay công lao kia trở thành mây khói, tường đá dầy hàng chục lớp, thành
cao hàng trăm thước cũng không ngăn được hỏa tiển phóng từ xa, bom
nguyên tử từ máy bay dội xuống! Vạn Lý Trường Thành ngày nay chỉ để thu
hút du khách nhằm thu ngoại tệ và là một nơi chốn để người Trung Hoa
hảnh diện trong niềm đau xót về sức mạnh và sự hy sinh của tổ tiên họ
như tấm bia có khắc 6 chữ “Thiên Hạ Đệ Nhất Hùng Quan” ở cổng vào Vạn
Lý Trường Thành.
Trịnh Hảo Tâm
(Cali vào tháng Mười Hai
Trời xanh se lạnh những ngày cuối Thu)
Cùng một tác giả đã phát
hành 2 quyển ký sự du lịch “Trên Những Nẻo Đường Việt Nam” và “Miền Tây
Hoa Kỳ” cả hai sách đồng giá 15 US$ mỗi quyển, do nhà sách Văn
Bút (714) 895-7080 phát hành và đã có bán tại các nhà sách. Ở xa
gởi ngân phiếu 15 US$ về tác giả, sách có chữ ký được gởi đến tận nhà:
TRỊNH HẢO TÂM
3683 Hawks Drive
Brea CA 92823
Ðiện thoại 714-528-1413 Nhà
909-395-2134 Sở
Email:
trinhhaotam@hotmail.com